Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 111: Xem phim con heo chưa? (1)

Chương 111: Xem phim con heo chưa? (1)



- Hừm... Coi như bạn biết điều.

Tần An cúi đầu chổng mông như đà điểu sợ hãi làm Diệp Trúc Lan phì cười khẽ nhéo y một cái, chợt ngáp chảy nước mắt, thường ngày Diệp Trúc Lan ngủ sớm, hôm nay lo lắng thấp thỏm mãi không ngủ được, sau đó hứng phấn cùng Tần An thậm thụt, giờ bị mẹ dọa một cái quay về trạng thái bình thường, bắt đầu lờ đờ rồi.

Hai mí mắt bắt đầu đánh nhau, Diệp Trúc Lan leo lên giường, ôm gối của mình lẩm bẩm:

- Mình nửa lớn, không được qua đây.

Tần An cũng hơi buồn ngủ, nhìn Diệp Trúc Lan kẹp gối giữa đùi, váy kéo căng nhìn rõ cái mông nhỏ tròn trịa, ngửi mùi thơm thân thể thiếu nữ gần trong gang tấc, chẳng hề có tâm tình phiền loạn khô nóng, thuận thế nằm xuống, xâm chiếm qua lãnh địa của Diệp Trúc Lan.

Trong lòng cứ lo Tần Viên ở nhà làm mẹ dậy sớm, nếu bị phát hiện ra mình không ngủ ở nhà thì nguy, thế nên Tần An ngủ không say, nửa mơ nửa tỉnh, khi mở mắt ra thì thấy ngay đôi mắt trong veo của Diệp Trúc Lan.

Diệp Trúc Lan cũng có lo sợ giống Tần An, không ngủ được.

- Chào buổi sáng.

Tần An mỉm cười, cảm thấy một ngày đẹp nhất trên đời cũng chỉ có thể bắt đầu bằng cách này thôi, còn chưa kịp có thêm hành động gì thì nghe thấy có động tĩnh ngoài phòng, vội ngồi dậy, áp giọng xuống:

- Mình đi đây, đừng giữ mình, nếu không mình không nỡ đi đâu.

- Ai thèm giữ, đồ mặt dày, đi mau lên... hôm nay mình không muốn nhìn thấy cái mặt cậu.

Diệp Trúc Lan cũng nghe thấy tiếng động rồi, đoán chừng mẹ đã dậy, vội đi tới kéo rèm cửa sổ, nhìn Tần An leo cây ngô đồng tụt xuống đất, sau đó bước đi hiên ngang như chú giải phóng quân, cô thì mềm nhũn người dựa vào tường ngồi xuống, đây hẳn chính là vụng trộm mà trong tiểu thuyết miêu tả.

Vụng trộm? Đột nhiên nghĩ tới từ này làm Diệp Trúc Lan xấu hổ không để đâu hết, sao mình lại liên tưởng tới chuyện đó? Mình biến thành cô gái hư rồi sao? Thiếu nữ nhíu mày, tâm tư có chút ngọt ngào, có chút ưu thương, một chút rối loạn.

......

......

Tần An kịp trở về khu tập thể đúng lúc những tia sáng đầu tiên trong ngày chiếu lên tòa nhà xám xịt dấu vết tháng năm, tường xi măng xám đã có chút cảm giác xuống cấp, khu tập thể giáo viên là hai tòa nhà ba tầng sớm nhất thị trấn Thanh Sơn, song bây giờ không còn là kiến trúc cao tầng nhất trong trấn nữa, chưa nói tới khu phòng học bốn tầng của Nhị Trung, thậm chí còn thua cả cái khách sạn của nhà Chu Thanh Hà, khách sạn Thanh Hà tuy cũng chỉ bốn tầng, nhưng có thêm một cái tháp nước cao.

Sống trong tòa nhà cao nhất thị trấn từng là niềm kiêu hãnh của những đứa bé trong khu tập thể, giờ bọn chúng đều tự động quên đi điều này.

Vẫn là leo tường, Tần An lúc này không vội về nhà nữa, mà đứng ở sân tập thể dục, lớn tiếng chào hỏi mọi người.

Tôn Pháo là người khởi đầu chuyện dậy sớm tập thể dục, hắn nói đó là vốn liếng làm cách mạng, muốn có địa vị cao ở trong khu, dựa vào thân phận học sinh lớp lớn là không đủ, phải có thân thể cường tráng thì người khác mới sợ... Tất nhiên khi đi phá phách cũng chạy nhanh hơn.

Tần An làm vài cái chống đầy mà y cho rằng thế là vừa đủ, sau đó chạy bộ vòng quanh sân, không ngờ phát hiện Tôn Pháo nằm vật vờ sau bồn hoa mạt lỵ ngủ chảy nước dãi, cái thằng này cũng gớm mặt, trời se se lạnh rồi, ngủ thế mà không sợ ốm, đá hắn một cái:

- Này, sao mày lại ngủ ở đây?

Tôn Pháo chùi miệng, ngáp một cái, miệng chóp chép nhìn Tần An:

- Hôm qua mày về lúc nào thế?

- Vừa về xong, sau đó tao vờ dậy sớm tập thể dục.

- Hôm qua tao xem phim thế nào mà ngủ mất, tỉnh lại thì chủ rạp nói thay phim rồi, có muốn xem không? Tao hỏi phìm gì, ông ta bảo phim con heo, tao không xem, nên về.

Tôn Pháo tò mò:

- Tần An, mày xem phim con heo chưa?

- Có gì hay mà xem, không phải mày nhìn cha mẹ mày làm việc đó rồi à, cũng giống nhau cả thôi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch