Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 112: Xem phim con heo chưa? (2)

Chương 112: Xem phim con heo chưa? (2)


Tôn Pháo khịt mũi, nhớ lại trải nghiệm đau thương đó, đấy là chuyện đã lâu lắm rồi.

Tôn Đại Duy cha Tôn Pháo và Mao Mẫn mẹ hắn đều nóng tính, thậm chí còn đánh nhau, Tôn Pháo lúc đó còn nhỏ xíu, ban đêm thức dậy đi tiểu, qua phòng cha mẹ nghe thấy động tĩnh, nhìn vào phòng, tưởng cha đang đánh mẹ, thế là lấy thước kẻ xông vào quất liên tục vào mông cha mình. Tôn Đại Duy sợ tới ngã từ trên giường xuống, đến khi hoàn hồn mới giật lấy thước kẻ đánh cho con trai một trận nát mông.

Thì ra phim con heo là thế, Tôn Pháo chẳng còn hứng thú với nó nữa.

Cái chuyện trốn nhà đi đêm thì Tần An và Tôn Pháo thành thần rồi, đủ thủ đoạn để ứng phó với tình huống đột phát, nên an toàn vượt ải không có gì đáng kể.

Ở cái xã hội sẽ ngày càng tôn sùng vật chất, tiền là tất cả, là sự đảm báo lớn nhất, là vốn liếng để sinh tồn, mọi sinh vật trên thế giới đều vì cuộc sống mà bôn ba, vì sinh tôn mà đấu tranh. Còn trong xã hội loài người, đổi lấy vốn liếng để sinh tồn là năng lực và tri thức, văn minh nhân loại vì tri thức mà được kiến lập lên, vì có tri thức mà lớn mạnh, cho nên trong xã hội hiện đại, tri thức đặc biệt quan trọng, đó là nguyên nhân khiến nhiều gia đình dù phải đập nồi bát sắt cũng cho con mình đi học.

Tới trường đi học không phải là con đường duy nhất để có được tri thức, nhưng đó là con đường tương đối vững chắc bình ổn, phù hợp với tuyệt đại đa số mọi người.

Vì thế sau khi về nhà rửa ráy ăn sáng như không hề có chuyện gì, Tần An, Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo cùng nhau đi học.

Tần Tiểu Thiên cầm một con ếch sắt, chỉ cần vặn dây cót là sẽ nhảy tanh tách, hắn mua hai đồng, định tặng cho Tần Viên, nhưng Tần Viên nhìn con ếch nhảy về mình thì khóc toán lên, thế là Tần Tiểu Thiên phải tự chơi.

Tôn Pháo chơi game boy, hôm qua hắn chẳng ngủ mấy mà tinh thần vẫn rất tốt, đó là sức mạnh của tuổi trẻ.

Lúc này ánh ban mai chiếu rọi chân trời phía đông, Đại Thanh Sơn nhấp nhô tắm mình trong làn sương mờ mờ ảo ảo, ruộng đồng nhà cửa thấp thoáng, thị trấn nhỏ vùng rừng núi mang theo một vẻ đẹp không thể dùng từ ngữ hình dung, khiến người ta phải mê đắm tâm thần.

Đi tới lòng sông cạn, xa xa là tấm bảng quảng cáo cực lớn rỉ sét, chẳng ai nhớ nó được dựng từ bao giờ, lúc này bên trên có hình cỡ lớn của Lưu Đức Hoa với nụ cười hớp hồn bao thiếu nữ, dù là tứ đại thiên vương đi chăng nữa thì sự nghiệp của họ cũng phải đi xuống, nhưng Lưu Đức Hoa níu kéo được hào quang lâu nhất, mười mấy năm sau vẫn khiến các thiếu nữ hét khản cổ khi xuất hiện.

Tôn Pháo đề nghị thi đái, Tần An cẩn thận nhìn quanh, không có ai mới cởi quần, Tần Tiểu Thiên xấu hổ, song hai người kia đều cởi rồi, mình mà không cởi sẽ bị coi thường, cởi quần ra, liền bị Tôn Pháo cười ha hả, thì ra Tần Tiểu Thiên béo, phát dục muộn, chưa mọc lông.

Tần Tiểu Thiên hết nhìn Tần An, lại nhìn Tôn Pháo chợt hiểu ra hắn cười gì, tức giận, thò tay ra giật một phát.

- Á...

Tôn Pháo kêu thảm, không ngờ bị giật đứt mấy sợi lông, đau chảy nước mắt gầm lên:

- Đứng lại cho tao, Tần Tiểu Thiên, mày chết chắc rồi.

Tần Tiểu Thiên ục ịch là thế mà chạy chẳng chậm, người như quả bóng tròn lăn mất dạng, Tôn Pháo vừa truy đuổi vừa nhặt đất ném.

Tần An đeo cặp thong thả đi theo, thấy cảnh này cũng vui vẻ, Tần Tiểu Thiên không bị ảnh hưởng gì cả, dù sao hắn bị đánh thuốc mê quá đà, ngủ một lèo tới khi Tần An dẫn bỏ chạy, lúc đó Chu Hoành Chí bị Tần An đánh dở sống dở chết, không thấy tên bắt cóc đáng sợ, chỉ thấy con sâu đáng thương, tất nhiên là không bị ám ảnh tâm lý.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch