Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 113: Quan hệ kỳ quái. (1)

Chương 113: Quan hệ kỳ quái. (1)



Hai tên đó đuổi nhau tới tận trường học, chỉ là Tần Tiểu Thiên đã thở hồng hộc, không cầm cự được lâu nữa, thắng lợi của Tôn Pháo đã trong tầm mắt.

- Tôn Pháo, em đứng lại cho tôi, giỏi lắm, nghịch ngợm đã đành, giờ đánh cả bạn học rồi.

Chu Văn Lương từ văn phòng đi ra nhéo tai Tôn Pháo, kỳ thực ông ta cũng có ý tốt, không muốn học sinh của mình dính vào phiền phức với con của thương nhân Đài Loan, Tôn Pháo lại nổi tiếng chuốc lấy phiền phức, nếu chẳng may làm Tần Tiểu Thiên ngã xuống cầu thang, gãy chân gãy tay thì sao?

Tần Tiểu Thiên dựa vào tường toét miệng cười vẫy tay với Tôn Pháo bị kéo đi.

Chưa tới giờ vào học, đám học sinh tổ chức đủ mọi trò chơi khắp nơi, vô cùng náo nhiệt, Tần An vừa xuất hiện làm tiếng xì xầm vang lên khắp nơi, đám học sinh túm tụm lại chỉ trỏ bàn tán. Tần An vốn nổi tiếng trong trường, rất nhiều người nhận ra y, lại thêm sự kiện chấn động vừa rồi, được chú ý là bình thường, mà cảm giác hơi là lạ, sao ánh mắt họ nhìn mình như nhìn nhân vật phản diện?

Tôn Tôn đang cùng đám Diệp Tiểu Hoa chơi nhảy dây ở hành lang trước cửa lớp, hai cái bím tóc lắc lư theo thân hình nhẹ nhàng của cô, áo len mỏng dệt kim ôm lấy bầu ngực lùm lùm hơn của Diệp Trúc Lan một cỡ, nảy lên nảy xuống đầy đàn hồi.

Nhìn thấy Tần An, Tôn Tôn nhảy ra khỏi vòng dây, thở mấy hơi nói:

- Tối qua mình gọi điện cho bạn, mẹ bạn nói bạn ngủ rồi, mình liền cúp điện thoại.

Tần An thầm hô suýt chết, nếu mà mẹ gọi mình dậy nghe điện thoại thì xong đời rồi, sáng nay mẹ cũng kể có người gọi điện thoại tới, không ngờ lại là Tôn Tôn. Hừ hừ, nha đầu này lúc mình nói số điện thoại trong nhà thì làm ra vẻ không thèm biết, cũng chẳng thấy ghi lại, không ngờ thầm ghi nhớ rồi:

- Thế có gọi điện cho Tần Tiểu Thiên không?

Tôn Tôn lắc đầu:

- Tôi không biết cách liên hệ với cậu ấy.

- Thế tối qua có hỏi mẹ mình tình hình của Tần Tiểu Thiên không?

- Sao mình phải hỏi cậu ấy?

Tôn Tôn nhìn cái bộ dạng hí hửng của Tần An, xem ra chẳng vấn đề gì hết, có chút hối hận vì hôm qua gọi điện thoại hỏi rồi:

- Đương nhiên, đương nhiên... Sao bạn phải hỏi, bạn và cậu ta chỉ là bạn học bình thường, đâu có quan hệ vượt qua bạn học thông thường như chúng ta, không hỏi thăm cũng là hợp lý.

Tần An luôn coi Tôn Tôn là người bạn thân nhất, là hồng nhan tri kỷ của y, nhưng Tôn Tôn lúc này chẳng có cảm giác ấy, nên y thấy phải dẫn dắt một chút:

Tôn Tôn không ngờ mình bất cẩn một chút mà đã bị dụ vào tròng, thành "quan hệt vượt qua bạn học thông thường" rồi, mặt lành lạnh nói:

- Quan hệ giữa chúng ta còn tệ hơn cả bạn học thông thường.

Đám Diệp Tiểu Hoa phì cười không thôi, xem đôi oan gia này cãi vã nhau rất thú vị, lúc đầu cô còn nghi ngờ hai người này có gì với nhau cơ, nhưng quan sát thời gian dám khẳng định không phải, nói chính xác phải là kỳ quái hơn bạn học thông thường mới chính xác.

Sau đó Tôn Tôn chủ động hỏi thăm tình hình Tần Tiểu Thiên, an ủi hắn, thế nhưng sắc mặt lạnh như băng khiến Tần Tiểu Thiên rợn tóc gáy, cứ thắc mắc mình đắc tội với lớp trưởng xinh đẹp lúc nào.

Chẳng mấy chốc lớp học đã chật kín, ai đi qua chỗ Tần An cũng dừng lại một chút, hỏi mấy câu, suýt xoa sợ hãi, có cả thương hại, có tức giận, còn cả mấy tên rất hâm mộ, làm Tần An cảm giác như thú cưng bị đem triển lảm, vả lại, bị bắt cóc thì có gì mà hâm mộ chứ.

Bắt cóc là chuyện lớn lắm rồi, mà hung thủ còn là Chu Hoành Chí, tên lưu manh có tiếng trong thị trấn, tin đồn bay khắp trường, lúc này qua lời bạn bè trong lớp Tần An mới hiểu vì sao người ta nhìn mình quai quái, vì có người nói Chu Hoành Chí cải tà quy chính nên tha cho anh em Tần An, nếu không hai đứa bé làm sao thoát được khỏi tay hắn. Có người thì lấy những câu chuyện thiếu niên anh hùng phản bác lại, nhưng Tôn Đại Pháo và Tần Ác Bá thật khó làm người ta liên tưởng tới hai chữ "anh hùng", bảo Chu Hoành Chí cải tà quy chính càng hoang đường, thế là cãi nhau tưng bừng.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch