Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 114: Quan hệ kỳ quái. (2)

Chương 114: Quan hệ kỳ quái. (2)


Học hết tiết một Chu Văn Lương đích thân tới lớp gọi Tần An và Tần Tiểu Thiên lên văn phòng.

- Xảy ra chuyện lớn như vậy, mặc dù chủ yếu là do phần tử phạm tội Chu Hoành Chí mất hết tính người, nhưng trường học cũng có trách nhiệm, đã không giáo dục an toàn rộng khắp. Vì thế, trường quyết định tổ chức một buổi diễn giảng giáo dục an toàn, hai em sẽ lên bục nói chuyện, hai em thấy sao?

Mặc dù là hỏi ý kiến, nhưng mà loại chuyện này học sinh làm gì được tự quyết, chắc chắn bản thảo cũng đã viết xong, chứ hai đứa bé diễn giảng cái gì?

Quả nhiên là thế, Chu Văn Lương mở ngăn kéo đưa cho mỗi đứa một bản đánh máy, dài tới ba trang.

Tần An xem bản thảo sau đó được giao cho mình, tổ quốc kêu gọi, trường học dạy dỗ, thiếu niên bị bắt cóc đấu tranh tâm lý kịch liệt, cuối cùng đánh tan sợ hãi, cơ trí đào thoát, còn tuyên dương tình hữu nghĩ giữa bạn học. Xem mà nổi hết da gà da cóc, nếu phải đọc những lời này trước đám đông, chắc y buồn nôn ba ngày.

Tò mò ngó xem cái thằng béo ngủ từ đầu tới cuối được miêu tả thế nào, còn tỏm hơn một bậc, nâng tầm lên thành nhân dân hai bờ thân thiết, người dân Đài Loan cảm thụ được sự yêu thương từ tổ quốc, bạn học quan tâm giúp đỡ, vào thời khắc nguy nan nhất, sung mãn tin tưởng vào tình anh em đồng bào, cuối cùng kề vai sát cánh đấu tranh với thế lực ác ôn, giống như nhân dân tổ quốc và đồng bào Đài Loan nắm tay tác chiến, đánh bại mưu toan đế quốc.

"Chẳng trách ông ta làm hiệu trưởng chứ không phải là cha mình."

Tần Tiểu Thiên đã đành rồi, hắn mới chuyển trường, trước sự kiện này chẳng mấy ai biết hắn, người ta cùng lắm nghe như câu chuyện kể nào đó thôi. Nhưng mà Tần An thì khác, tự dưng biến thành tấm gương cơ trí dũng cảm, ai mà tin? Tần An dám đảm bảo nếu nói y là kẻ bắt cóc, số người tin còn nhiều hơn.

- Cám ơn thầy Chu quan tâm, em nhất định biểu hiện thật tốt, không để lãnh đạo trường và giáo viên thất vọng, từ nay sẽ nghiêm khắc yêu cầu bản thân, học tập thật tốt, ngày ngày tiến bộ, trở thành học sinh ưu tú không phụ sự kỳ vọng của thầy cô gia đình và bạn bè.

Tần An biết lúc này nên nói cái gì:

- Em cũng vậy.

Tần Tiểu Thiên cũng muốn nói gì đó biểu đạt tâm tình đầy niềm vui của mình, đáng tiếc lời ra khỏi miệng chỉ có ba chữ như vậy thôi:

Sau giờ học sáng, tiếng nhạc giao hưởng (trên mảnh ruộng hi vọng) vang lên, học sinh các khối dưới sự chỉ huy của giáo viên tập trung ở thao trường, hành lang tầng hai đã bố trí bàn và micro, Tần An và Tần Tiểu Thiên ngồi ngay ngắn bên cạnh các lãnh đạo trường, đợi tới lượt mình.

Chu Văn Lương là người đầu tiên lên diễn giảng, nhắc qua sự kiện bắt cóc mới xảy ra, sau đó là đề cao tầm quan trọng của giáo dục an toàn.

Trường học còn trịnh trọng mời tới trưởng đồn công an Ngô Hoa Đức, giảng giải khi đối diện với tội phạm phải xử lý ra sao, bảo vệ bản thân ra sao.

Tới lượt Tần Tiểu Thiên, mới đầu hắn hơi lắp bắp, giọng Đài Loan ở trấn Thanh Sơn này rất hiếm có, nhưng hắn chưa võ giọng, rất giống âm điệu trong mấy phim Đài Loan, làm người ta rất hứng thú. Thấy bao nhiêu người nhìn mình, Tần Tiểu Thiên chuyển dần từ khẩn trương sang đắc ý, phát huy càng lúc càng tốt, cuối cùng nhận được những tiếng vỗ tay vang dội.

Sau Tần Tiểu Thiên là Tần An, y vừa xuất hiện, rất nhiều giáo viên bất an, Tần Hoài hôm nay không đi dạy, không ai dám đảo bảo có thể quản được thằng tiểu ác bá này, đồng loạt sử dụng ánh mắt nghiêm khắc nhất gây áp lực, thậm chí có người thiếu điều làm dấu thánh nữa mà thôi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch