Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 120: Gặp gỡ tình cờ. (2)

Chương 120: Gặp gỡ tình cờ. (2)


Chính vì thế nên sách ở trấn Thanh Sơn cũng không phải nhiều, dù là giáo viên có lương kha khá thì đây vẫn là khoản chi tiêu không nhỏ, mấy hiệu sách cũng kiêu lắm, bán hàng mặt kênh kênh, giá sách thì cố định chẳng chịu giảm giá chút nào.

Cậu ba từng tặng cho Tần An một cuốn (Mười vạn câu hỏi vì sao), anh họ mua cho y cuốn (Tiểu Linh Thông du hành tương lai), còn có (Chuyện cổ Grim) (Thư Khác và Bối Tháp), nói chung so với nhiều đứa trẻ khác, Tần An có rất nhiều sách truyện. Sinh ra trong gia đình giáo viên là thế, nếu con cái thích đọc sách, trưởng bối trong nhà sẽ không tiếc đầu tư ở phương diện này.

Hiệu sách Tân Hoa không lớn, nhưng so với các hiệu sách khác thì toàn diện hơn, sách trên kệ sắp xếp chỉnh tề, phía trước có quầy kính ngăn cách, sau quầy là người bán sách mà bất kể khách có mua sách hay không đều chẳng cười chào đón.

Bất ngờ nhìn thấy Tôn Tôn, mặc trang phục múa màu đen, cổ áo hơi thấp, lộ ra da ngực trắng mịn, tất nhiên chẳng thấy khe ngực, cơ bản là cũng chưa có, song bực ngực gồ lên hai bánh bao mang cảm giác thanh xuân chỉ thiếu nữ mới có, vòng eo nhỏ buộc chiếc áo sơ mi kẻ ca rô, khiến mấy học sinh cao trung đang tìm kiếm tài liệu tham khảo, thi thoảng đưa mắt nhìn.

- Không phải bạn ở lớp âm nhạc à? Sáng đã học, buổi chiều lại còn tham gia vũ đạo?

Tần An đi tới, lấy làm lạ hỏi:

- Còn cậu, sao không đi tìm Diệp Trúc Lan mà lãng phí thời gian ở đây?

- Mẹ bạn ấy gần đây rất chịu khó đi đón, mình không có phần.

Diệp Trúc Lan gần đây báo danh vào lớp vũ đạo thành bạn cùng lớp với Tôn Tôn, Tần An biết tính cô bé này, tối hôm qua xem người ta nhảy múa trên TV, sáng hôm sau nổi hứng lên học vũ đạo là bình thường:

Tôn Tôn đứng trước quầy sách đánh dấu "lý luận nghệ thuật", đầu cũng không quay sang, chăm chú tìm sách, quả thực là rất đúng với tinh thần "thấp hơn quan hệ bạn bè bình thường".

- Trước khi vào hiệu sách, mình đúng là không có việc gì làm thật lãng phí thời gian, nhưng không muốn về nhà. Nhưng đi vào đây rồi, mình mới biết, bản thân đang đợi gặp ai đó thôi, không phải lãng phí thời gian.

Tôn Tôn chẳng thèm để ý, cô quen với mồm mép dẹo quẹo của Tần An rồi, biết rằng nếu như mình hơi chút lại bị y trêu đỏ mặt, y sẽ càng đắc ý.

- À, dãy này là sách nhạc cụ, Liêu Du bảo bạn mua tài liệu nhạc cụ à?

Tần An thấy ánh mắt Tôn Tôn dừng ở cuốn (Nhập môn ghi ta), hỏi:

- Bạn Tần An, đừng quên vài ngày trước cậu diễn giảng trước toàn trường muốn làm tấm gương học sinh ưu tú, bây giờ lại gọi thẳng tên giáo viên, tôi sẽ mách cha cậu không tôn trọng giáo viên.

Tôn Tôn bảo người bán sách lấy cuốn Nhập môn ghi ta cho mình, nghiêm mặt răn dạy:

- Sao bạn như đứa trẻ con thế, toàn thích mách lẻo. Được, mình sai, cô Liêu bảo các bạn mua sách này à? Mình còn tưởng là cô ấy chỉ biết hát mấy câu đồ rê mi pha son la...

Với cái tính cố chấp của Tôn Tôn, ương bướng với cô thì cuối cùng chẳng đem lại điều gì tốt đẹp, Tần An đành phải thuận theo:

Tần An chủ động nhận sai làm Tôn Tôn hài lòng một chút, gật đầu nói:

- Buổi chiều cô Liêu vừa gảy ghita vừa múa, tôi thấy vừa đánh đàn vừa hát sẽ rất hay, tôi muốn tự học.

- Học ghita chán lắm không làm nổi bật thân phận của bạn.

- Thân phận gì của mình?

Tôn Tôn nheo mắt nghi hoặc:

Đôi mắt dài hẹp của Tôn Tôn có khóe mắt trời sinh, khi bình thường cô không thể hiện tình cảm gì rất dễ làm người khác cảm thấy cô khó gần, nói là như băng giá bao phủ mặt hồ cũng không hề quá. Nhưng khi cô lộ ra chút tâm tư, bất kể nghi hoặc, ngạc nhiên, vui mừng sẽ thành mắt phượng câu hồn nhiếp phách, vô cùng quyến rũ, yêu mị, Tôn Tôn ý thức được điểm này, cho nên thường ngày đối diện với đám con trai, cô chẳng thể hiện một chút sắc thái biểu cảm gì, tránh mang lại hiểu lầm, mặc dù cô không có ý đó, song khó tránh khỏi mang lại chút ảnh hưởng bất lợi, cô biết nhiều bạn học nói mình kiêu kỳ, tự cao, chẳng thể giải thích.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch