Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 121: Tai bay vạ gió. (1)

Chương 121: Tai bay vạ gió. (1)



- Cô gái xinh đẹp như bạn, vừa xuất hiện một cái là khiến người ta phải chú ý, nếu bạn đứng trên sân khấu, mặc lễ phục có đuôi váy vài chục mét bước ra từ màn sân khấu, bạn sẽ là nữ thần cao vời vợi, làm người ta ngưỡng mộ. Nhưng nếu bạn ôm đàn ghi ta, gần gũi tự nhiên, người ta sẽ thất vọng.

Tần An khoa trương làm bộ mặt tiếc nuối:

- Bạn chắc để ý rồi chứ, thông thường trong phim ảnh, khi muốn làm nổi bật vai nữ chính, họ đều cho nữ chính biết chơi piano, lễ phục trắng ưu nhã, piano lớn hình tam giác mới nổi bật thân phận của bạn.

Điệu bộ của Tần An khiến Tôn Tôn không nhịn được cười, làm băng sương ngưng kết tan ra trong khoảnh khắc khiến nam sinh gần đó rơi bộp sách xuống đất.

- Không nói linh tinh với cậu nữa, tôi dù muốn học piano thì cũng phải có piano mà học chứ. Nên thực tế một chút, học ghita vẫn hơn, cô Liêu nói nếu tôi muốn học, sẽ cho tôi mượn ghita để học, đơi khi nào tôi thích thực sự sẽ đi mua.

Phải thừa nhận lời Tần An nói không sai, vai nữ chính luôn biết chơi piano, cảnh tượng đó lúc nào cũng vô cùng đẹp mắt.

Tôn Tôn đi ra trả tiền, người bán sách là phụ nữ trung niên chẳng bao giờ cười, Tần An mồm mép tép nhảy trong mắt bà là thứ lưu manh lêu lổng, thấy y ra sức chọc Tôn Tôn nói chuyện, ánh mắt vô cùng bất thiện.

- Cậu muốn mua sách gì?

Tôn Tôn ôm sách trước ngực hỏi:

Đi vào hiệu sách thì tất nhiên là muốn mua sách, ít nhất là muốn xem sách, nhưng với Tần An lên lớp học còn chẳng nghe giảng mà toàn làm việc riêng thì vô cùng kỳ lạ, cô không tin lời ma quỷ rằng Tần An có cảm ứng gì đó mà biết mình tới đây nên mới vào hiệu sách.

- Mình muốn mua một cuốn sách tích phân, với cả (tổng quát tri thức cơ sở) về vật lý và hóa học.

Tần An đi tới quầy sách cao trung chọn sách cho mình:

- Chắc nơi này không có sách hướng dẫn giảng dạy, mình về khu túc xá mượn vậy.

- Cuối (huấn luyện số học olympic) này là của cao trung đấy, cậu không chú ý à?

Tôn Tôn nhìn ký hiệu và công thức bên trong mà đau đầu, thành tích số học của cô không tệ, đứng thứ nhất thứ nhì cả khối, nhưng đó là vì đây là môn học chính, quan trọng chứ Tôn Tôn không hề có thiện cảm với số học khô khan:

- Số học sơ trung mình học hết rồi, ngồi trên lớp nghe giảng chỉ muốn ngủ, chán lắm, không bằng tranh thủ học thêm kiến thức mới, tránh bị bạn thi thoảng lại lườm cho, cuối ngày nói mình không tập trung nghe giảng.

Tần An ôm năm sáu cuốn sách đi ra trả tiền, y đã ôn xong tri thức sơ trung, bắt đầu tiến lên cao trung, có ưu thế thì nên tận dụng không nên lơi lỏng để nó trôi đi:

- Lại nói linh tinh.

Tôn Tôn không tin:

- Này cháu, tuổi còn nhỏ nên chú tâm vào học tập đi, đừng lãng phí tiền bạc đề làm ra vẻ trước mặt con gái.

Bà bán sách đóng dấu đỏ rầm rầm lên vỏ sách, ném cho Tần An với ánh mắt căm ghét:

Tần An mỉm cười, vẫy tay cùng Tôn Tôn rời hiệu sách.

Tôn Tôn vừa đi vừa có linh cảm không lành, Tần An bị người ta mắng mà lại bỏ đi như không có chuyện gì, thậm chí không cả cãi lại à?

Choang!

Cửa kính quầy sách bị thứ gì đó bắn trúng vỡ tan nát đầy đất, người trong cửa hiệu giật này mình, còn Tôn Tôn thở dài, quả nhiên là thế.

- Thằng mất dạy kia đứng lại đó.

Bà bán sách kinh hãi ục ịch chạy từ sau quầy ra quát:

- Tiểu Hoa, Tiểu Hoa, trông hiệu hộ tôi, thằng kia, thằng kia đứng lại ngay.

Tần An nắm lấy tay Tôn Tôn, nói vội:

- Chạy mau!

- Vì sao tôi phải chạy, không phải tôi làm.

Tôn Tôn rụt tay lại, cô không muốn bị Tần An liên lụy:

- Mình chạy rồi, bà ấy sẽ bắt lấy bạn hỏi nhà mình ở đâu, bạn bán đứng mình hay thà chết không khai?

Tần An vừa chạy vừa quay đầu nói vọng lại:

Tôn Tôn há hốc mồm, thấy bà bán sách tới gần rồi, chẳng hiểu sao ôm sách chạy theo Tần An, lòng tức muốn khóc, sao bỗng dưng lại thành kẻ xấu thế này, giờ muốn đứng lại cũng không được nữa, đành cùng y chạy vào ngõ bên cạnh.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch