Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 122: Tai bay vạ gió. (2)

Chương 122: Tai bay vạ gió. (2)


Buổi chiều cuối thu năm ấy, một đôi thiếu niên nam nữ hốt hoảng chạy vào cái ngõ sâu, bóng bình bị mặt trời kéo dài trên đất, chốc lát bị mái nhà nhô ra che khuất, giống cảnh tượng lãng mạn trong bộ phim điện ảnh, chỉ khác nam nữ chính thường bị kẻ xấu truy đuổi, họ là là kẻ xấu mà thôi.

Bà bán sách béo như vậy mà dẻo dai, hoặc cũng có lẽ quá hận Tần An, quyết tâm truy đuổi tới cùng.

Ở giữa ngã ba trong ngõ có một giàn dưa chuột đã héo vàng, Tần An kéo tay Tôn Tôn trốn vào sau, nhìn bà bán sách mồ hôi mồ kê nhễ nhãi ục ịch chạy qua vừa chạy vừa mắng.

Tôn Tôn thở phào, dựa vào tường thở, từ nhỏ cô luôn là đứa con ngoan, học trò ngoan, suốt từ khi đi học tới giờ, năm nào cũng được là học sinh ba tốt, chưa bao giờ bị giáo viên phê bình, chưa bao giờ bị người lớn mắng, đừng nói tới gây thị phi.

Vì thế lúc này tim đập như đánh trống, không dám tưởng tượng vừa rồi mình mà bị bắt thì làm sao, nghĩ tới đó trừng mắt nhìn Tần An, thấy y trơ tráo hái dưa hấu nhai rau ráu ngó nghiêng, chẳng hề có chút sợ hãi hay hối hận nào.

- Vì sao tôi phải chạy, cậu làm chuyện xấu phải bị giáo huấn, tôi phải dẫn cậu tới nhà bác gái ấy.

Tôn Tôn vẫn không tin nổi mình cuốn vào cái chuyện này, giờ cô hiểu thế nào là tai bay vạ gió:

- Bạn không làm thế đâu.

Tần An tự tin nói:

- Chúng ta là bạn tốt, đồng cam cộng khổ, câu kết với nhau, Tôn Tôn mà mình biết không bao giờ bán đứng bạn bè.

- Tôi không phải loại bạn đó của cậu, tôi không phải là Tôn Pháo, cậu nhìn lại người đi.

Tôn Tôn tức không chịu nổi, cảm thấy cùng họ với Tôn Pháo cũng là sự ấm ức lớn:

- Ăn dưa chuột không?

Tần An tỉnh queo hái một quả dưa đưa tới trước mặt Tôn Tôn:

- Con người cậu làm sao thế hả?

Tôn Tôn nói tới đó nhìn Tần An nhai dưa chuột chảy nước ra mép, nhăn mặt lùi lại:

- Eo, còn ăn mà không rửa, không sợ đau bụng à?

Tần An đắc ý nhìn Tôn Tôn ngồi bên cạnh giáo huấn mình, muốn cùng một người thân thiết, cùng nhau gây họa là biện pháp hay, bọn tội phạm khi kết nạp đồng đảng mới cũng dùng chiêu này.

- Tôi về đây, tôi còn phải mua thức ăn.

Tôn Tôn mắng Tần An một hồi, thấy mặt y trơ ra như không thở dài đứng dậy, nếu lời mình mà có hiệu quả, thầy Tần đã không đau đầu, cậu ta cũng không bị cô Liêu đuổi khỏi lớp:

- Bạn tự nấu ăn à? Hôm nay cha mẹ bạn không có nhà sao?

Tần An đứng dậy đi theo:

- Cậu đi theo tôi làm cái gì?

Tôn Tôn đứng lại:

- Để mình mời bạn ăn mỳ, mình sẽ không đi theo bạn nữa.

Tôn Tôn nhìn cái ngõ đã tối dần, lúc này chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi Tần An, cô không muốn bị y bám theo tới tận nhà:

- Được, nhưng sau đó không được đi theo tôi nữa.

- Mình thích đi cùng bạn.

- Đâu ra loại người như cậu vậy, cậu thích kệ cậu, bản thân thích thì có thể bấp chấp cảm thụ của người khác à?

Tôn Tôn hung dữ trừng mắt với Tần An:

- Được rồi, đợi khi nào bạn cũng thích đi cùng mình, mình mới làm việc mình thích, nhưng bạn nói rồi nhé, để mình mời bạn ăn mỳ.

- Cậu nằm mơ, tôi không giống cậu, nói mà không giữ lời. Mà cậu có tiền không đấy?

Tôn Tôn chỉ túi sách lớn của Tần An, chỗ đó tốn rất nhiều tiền rồi:

- Đi nào, không mang tiền thì chúng ta rửa bát trừ nợ chứ sao?

Tần An thò đầu ra nhìn ngang ngó dọc, không thấy bà bán sách chơi trò hồi mã thương, khom người đi như mèo ăn vụng:

Tôn Tôn thấy mình không việc gì phải lén la lén lút như y, nhưng cũng chạy vội chạy vàng, ra đường một cái là chạy thẳng tới quán mỳ Thập Tự Bình.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch