Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 124: Lời dặn của anh cả. (2)

Chương 124: Lời dặn của anh cả. (2)


Tần An ngửi thấy mùi rượu? Liêu Du đi uống rượu? Lại chỉ có một mình? Không kịp nghĩ nhiều, vì mẹ ở trên hành lang đang hớn hở vẫy tay với y.

- Mẹ, có chuyện gì mà vui thế?

Tần An lên lầu mới biết trong nhà rất náo nhiệt, bác cả, bác hai, chị dâu Lý Thục Nguyệt, chị Tần Manh, Tần Tiểu Thiên, Tần Viên, Tần Thấm đều có mặt:

- Tần An, tới đây ngồi với ông.

Không ngờ tới ngay cả ông nội không tùy tiện rời trạch viện cũng tới rồi, Tần An chào mọi người xong ngồi xuống:

- Hôm nay có chuyện gì vui mà mọi người tập trung ở đây vậy ạ?

Cho dù là cha và bác cả, bác hai ở huyện mới về thì cũng chưa đủ khiến ông nội phải rời nhà.

- Vừa rồi mẹ cháu nhận điện thoại, phó cục trưởng cục công an huyện Lưu Hưng Long ngày mai sẽ đích thân mang tiền thưởng tới. Mẹ cháu không tin, còn tưởng là thủ đoạn lừa đảo, gọi điện thoại cho bác, bác lại hỏi Bí thư Đường mới biết cho chuyện này. Bác báo tin cho ông nội cháu, ông mừng lắm, gọi mọi người tới chúc mừng một phen.

Tần Hướng Sơn xoa đầu Tần An:

Tần Cử Đức gật gù:

- Tần An, đây là chuyện còn đáng mừng hơn cả cháu đạt thành tích cao trong học tập, nhớ lời ông, phẩm tính của con người mới là thứ xếp thứ nhất.

- Dạ cháu nhớ rồi.

Tần An ngoan ngoãn gật đầu:

- Ông nội, các bác, cháu mượn Tần An một chút nhé.

Tần Manh nói xong gọi Tần An vào phòng:

Người Tần gia đều cao gầy, Tần Manh là dị loại, thế không có nghĩa là cô thấp béo, mà là nhỏ nhắn xinh xắn, tuy không cao, nhưng tỉ lệ rất tốt, hiện giờ ở Nhị Trung là nữ sinh rất được hoan nghênh. Tần An từng dùng luận chứng di truyền học nói cô không mang huyết mạch Tần gia, sau khi học sinh vật, đòi nhổ tóc cô đi giám định DNA. Tần Manh học hành rất hời hợt qua loa, không biết Tần An chẳng thể giám định được DNA, không cho y làm, lo mình không phải con ruột của cha mẹ, khóc suốt cả một ngày, đến khi người lớn biết chuyện, Tần An được cha cho một trận đòn chưa từng có trong đời.

- Chuyện gì mà thần bí thế?

- Tần An, em đánh nhau giỏi lắm à?

Tần Manh đóng cửa lại, ngồi xuống giường Tần An hỏi nhỏ:

- Em trai chị có gì không giỏi?

Tần Manh gật đầu, trong lòng cô, bọn lưu manh đều đánh nhau rất giỏi, Chu Hoành Chi có thể làm đại ca đám lưu manh thì càng võ công lợi hại, vậy mà còn bị em mình đánh cho thừa sống thiếu chết, nắm chặt tay:

- Giúp chị đánh vài người.

Tần An trố mắt, y chưa bao giờ gặp một nữ sinh mà lại gọi người đi đánh nhau:

- Còn đánh tới vài người, chị nghĩ em là siêu nhân à? Rốt cuộc là có chuyện gì? Chị nói cho em nghe xem đã.

- Có ba nữ sinh, suốt ngày bắt nạt chị...

Tần Manh hơi ngập ngừng, mãi mới nói ra:

- Nói là nam sinh toàn nhìn chị, vì chị lẳng lơ làm dáng, mấy hôm trước chặn chị trong nhà vệ sinh...

Dù Tần Manh không nói đám người kia làm gì mình, nhưng trong đầu Tần An có thể hình dung ra được, con trai đánh nhau, cơ bản là nắm đấm nói chuyện, nhưng nữ sinh thì không thế, xé áo xé váy, chà đạp làm nhục người càng máu lạnh, càng tàn nhẫn hơn nam sinh.

Không ngờ rằng chuyện như thế lại xảy ra với chị mình, trước kia không biết.

Thấy Tần An không nói gì, Tần Manh nghĩ y không chịu giúp mình, rơm rơm nước mắt nói:

- Em còn nhớ hồi nhỏ chị em mình hay đánh nhau không?

Tần An gật đầu, không hiểu sao chị lại nhắc tới chuyện này.

- Khi đó đều là anh cả kéo chị em mình ra, gõ lên đầu chúng ta, rất đau. Anh nói, người trong nhà đánh nhau là tồi tệ nhất, nếu đánh nhau với người khác, bị người khác bắt nạt, không cần biết đúng sai, cứ đánh đã. Vì sao anh cả học song sơ trung, không học cao trung nữa? Còn chẳng phải vì trước kỳ thi đánh nhau với người ta bị thương ở tay sao, lần đó em bị con lừa ngu xuẩn Hoàng Tam đẩy xuống cống, anh đi trả thù cho em đấy.

Tần An ngồi xuống bên cạnh, lau nước mắt cho Tần Manh:

- Anh không còn nữa, nhưng em vẫn nhớ lời của anh, chị yên tâm, chuyện này cứ để cho em.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch