Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 125: Truyền thống Tần gia. (1)

Chương 125: Truyền thống Tần gia. (1)



Hôm nay mọi người tới bất ngờ, Lý Cầm không kịp chuẩn bị, bữa cơm tuy đơn giản, song đầm ấm đầy ắp tiếng cười nói vui vẻ.

Tần Cử Đức tuy đã chín mươi, vẫn ăn được một bát cơm đầy, còn uống một chén rượu nhỏ, hôm nay ông rất vui:

- Tần An, pha cho ông ấm trà nào, xem cháu bị xuống tay không?

- Nó vẫn pha trà cho con suốt đấy ạ.

Tần Hoài biết cha rất chú trọng truyền thống gia đình nên khoe, Tần gia từng là đại địa chủ, nhưng trồng nhiều nhất là trà chứ không phải lương thực, con cháu Tần gia xưa nay tinh thông trà nghệ, đến vợ ông cũng sao trà rất giỏi:

- Anh thì, còn chả phân biệt nổi trà với nước lá, nó pha trà cho anh cũng phí.

Thấy cha bị ông nội nói cho đỏ mặt tía tai, Tần An che miệng cười, nhanh chóng đi lấy dụng cụ pha trà, trà nghệ Tần gia đã mai một nhiều rồi, thế hệ y chỉ còn y và chị dâu Lý Thục Nguyệt là có thể pha được ấm trà làm ông nội hài lòng, Tần An được chân truyền từ ông nội, còn Lý Thục Nguyệt chủ yếu là gia truyền.

Nói ra Lý gia cũng liên quan tới trà, nhà họ mua bán trà nhiều đời, thời cụ nội Lý Thục Nguyệt còn là thương nhân trà lớn, rồi giống nhiều gia tộc khác, trải qua thời kỳ động loạn của đất nước, Lý gia đi xuống, hơn năm trước kinh doanh thua lỗ cực kỳ nặng nề, lúc đó bác cả bỏ số tiền lớn giúp Lý gia, đồng thời cưới Lý Thục Nguyệt về làm con dâu, năm đó Lý Thục Nguyệt mới mười tám, anh cả từng rất tự hào về chuyện này.

Nói ra có vẻ không hay lắm, kỳ thực chuyện tương tự ở trấn Thanh Sơn rất nhiều, mọi người cho là bình thường, Lý Thục Nguyệt gà vào Tần gia sống hạnh phúc an nhàn, đó là trước khi anh họ mất.

Tần Hướng Sơn có thói quen ăn cơm xong hút thuốc, trong nhà nhiều trẻ con, đành ra ngoài hành lang hút.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm màu lam sẫm, sao trời lấm chấm, ngân hà vắt ngang, xa xa thấy được bóng chập trùng của Đại Thanh Sơn, trấn Thanh Sơn dưới ánh trăng lẻ loi những ánh đèn, khung cảnh êm đềm.

Khi ở Đài Bắc suốt ngày bận rộn, Tần Hướng Sơn không có lúc nào rảnh rang chú ý tới điều này, chẳng ngẩng đầu lên nhìn trời, hình như cũng chẳng có bầu trời sâu thăm thẳm, không khí trong lành như ở đây, đô thị hiện đại hóa mà, lúc nào cũng mờ mờ bụi.

- Bác, chuyện đất đai ra sao rồi ạ?

Tần An pha trà cho ông nội xong thì ra ngoài hành lang, nhà máy của bác chiếm diện tích rất lớn, còn chiếm dụng ruộng đồng, thế nào cũng có trở ngại:

- Cháu cũng quan tâm tới chuyện này à, hiện giờ thì không có vấn đề gì.

Tần Hướng Sơn không cố kỵ Tần An còn là trẻ con, nếu Tần Tiểu Thiên mà hỏi ông chuyện này thì ông càng vui vẻ, với ông mười mấy tuổi nên hiểu chuyện cuộc sống rồi, không thể vô tư chơi bời nữa:

- Hoàn cảnh đầu tư ở nội địa không tệ, có người nói với bác, gặp phải khó khăn thì lái xe ủi ủi bẳng là được, xảy ra vấn đề sẽ có cơ cấu chính phủ ra mặt.

Giọng bác hai có ý chế nhạo, Tần An thở dài:

- Bác sẽ không làm thế chứ?

- Sao bác có thể làm như thế được, người Tần gia chúng ta không làm chuyện như vậy. Tuy nói thương nhân trục lợi, không có lợi không làm, nhưng làm gì cũng phải có giới hạn, không có nguyên tắc, không có khí độ thì không làm được việc lớn. Hơn nữa trấn Thanh Sơn là quê hương của chúng ta, bác nếu làm chuyện này khiến cả nhà bị bôi bẩn, mọi người chẳng chửi chết bác sao? Tần gia đã bao giờ xuất hiện nhân vật bị người ta chửi bới chưa?

Tần Hướng Sơn ném thuốc lá đi, nhìn Tần An đầy thâm ý:

- Cháu nhớ rồi.

Tần An biết bác nói cho mình nghe:

- Cháu là đứa thông minh cơ trí, bác rất thích, chuyện khác bác không nói, cháu tự hiểu, cuộc đời dù có va vấp cũng là bài học để trưởng thành.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch