Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 126: Truyền thống Tần gia. (2)

Chương 126: Truyền thống Tần gia. (2)
Nhưng có điều này bác muốn nói, đó là người thân gia đình, một người dù thành tựu lớn tới mấy mà không có người thân chung vui thì có ý nghĩa gì? Giống như hôm nay, mọi người vì cháu mà vui mừng, tụ tập với nhau, như thế thành công của cháu mới có ý nghĩa, trước khi làm gì, nghĩ xem có ảnh hưởng tới người nhà không, trước tiên là có ảnh hưởng tới cha mẹ không?

Tần Hương Sơn nghe thấy trong nhà Tần Tiểu Thiên chọc Tần Viên khóc inh ỏi, lắc đầu:

- Thế nên bác mới đưa Tiểu Thiên về đây, để nó dần quen với đại gia đình, bên đó mọi người sống quá vội vã chẳng ai quan tâm tới ai, cháu để ý nó một chút cho bác.

- Vâng ạ, bác, thực ra Tiểu Thiên có thiên phú lắm, lần trước còn rủ cháu và Tôn Pháo dùng ngựa ở nhà cô kiếm tiền tiên vặt đấy.

Khi chơi cùng với Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên, Tần An luôn rất thích ứng với tuổi của chúng tham gia chơi đùa phá phách, đôi khi thấy buồn cười vì mình chẳng khác gì trẻ con. Khi cùng trưởng bối nói về chúng, lại bất giác lại dùng giọng điệu của người trưởng thành:

- À, bác nghe chuyện này rồi, dượng cháu đắc ý lắm, giờ có lý do bịt miệng cô cháu, còn dắt ngựa lên thị trấn kiếm tiền...

Tần Hướng Sơn cười phá lên, đột nhiên vỗ đầu:

- Quên mất, quên mất.

- Chuyện gì vậy bác?

- Bác định tuyên bố chuyện này trong bữa cơm, kết quả cùng cha cháu uống rượu nên quên mất. An Thủy gọi điện cho bác, nói chuyện xuất bản tiểu thuyết của cháu đã được xác định.

Tần An nói xong định đi vào nhà nói với mọi người:

Tần An giữ ông lại:

- Sao chị An Thủy lại không gọi điện cho cháu?

Đối với chuyện này Tần An không mấy hưng phấn, y chỉ là xúc tác giúp Harry Potter xuất hiện sớm hơn thôi, còn đây không phải là thành công thuộc về y.

- Nó có gọi, nhưng không ai nhận máy, chắc là hưng phấn quá nên quên mất chuyện lệch múi giờ. Giờ cháu gọi cho nó đi, bác có điện thoại đấy, bên Anh bây giờ vừa vặn là buổi trưa.

Tần Hướng Sơn đưa di động cho Tần An rồi vào nhà:

Tần An cười, bấm số điện thoại chung cư của An Thủy, nếu y gọi điện trong nhà, mẹ y xót chết thôi.

- A lô, đây là chung cư Catherine.

Người nhận điện thoại là chính là An Thủy, giọng ôn nhu như nước đặc trưng:

- Chị An Thủy, là em...

Tần An nhìn Tần Hướng Sơn đi vào nhà, tới cầu thang nói chuyện, bổ xung:

- Bạn trai nhỏ của chị đây.

An Thủy cười khúc khích:

- Được tin từ bác Hướng Sơn rồi hả, vui lắm phải không?

- Vui sao được, chị An Thủy có chuyện mới nhớ tới gọi điện thoại cho em thôi, bình thường muốn nghe giọng chị cũng không được.

- Ai bảo?

An Thủy rất thích cảm giác chơi đùa với Tần An, bất tri bất giác nhập vai bạn gái:

- Chị nhớ em lắm đó, mấy ngày trước gửi quà cho em, tính thời gian sắp tới rồi.

- Có quà à, vậy chứng tỏ chị có nhớ tới em, em tha thứ cho chị, nhớ phải gọi điện cho em.

Tần An áp giọng xuống:

- Mẹ em tiếc tiền điện thoại lắm, em mà gọi cho chị, chắc cả năm không có tiền ăn vặt, chưa nói bị đánh sưng đầu luôn.

- Em thật là có một không hai, có ai lại đi bắt bạn gái gọi điện cho mình, lại còn thừa nhận mình bị mẹ đánh.

An Thủy cười mất một lúc lâu mới nhịn được:

- Thôi, không nói luyên thuyên với em nữa, chuyện cụ thể chị đã nói với bác Hướng Sơn. Có điều chị cũng không muốn báo cáo chi tiết với em, dù sao em muốn chị toàn quyền xử lý. Chị cùng cô Rowling ký một bản hợp đồng hợp tác xuất bản, chị không muốn đả kích em đâu, nhưng câu chuyện qua tay cô ấy màu sắc lên rất nhiều, ông Christopher cũng khen không ngớt miệng, vốn ban đầu truyện của em chỉ định xuất bản 500 cuốn, nhưng sau khi cô Rowling sửa rồi, quyết định tăng lượng xuất bản lên gấp đôi, nhuận bút tác giả được tăng từ 10% lên tới 12% đấy.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch