Thấy ánh mắt Tần An rất quái dị, Lý Tâm Lam lo lắng hỏi:
- Sao thế, vẫn còn đau ở đâu à?
- Cuốn sách này...
Tần An thuận tay lật vài trang sách, không ngờ còn là loại hạng nặng nữa:
- Thì ra chị thích loại sách này, ha ha ha.
- Sách gì?
Lý Tâm Lam đi tới cầm cuốn sách lên xem, tức thì như chết đứng, lỗ tai mỗi lúc một đỏ hơn, cuối cùng ném vội sang bên, vội vàng giải thích, tránh Tần An mang chuyện đi nói khắp nơi:
- Không phải của chị đâu, thật đấy, làm sao chị xem loại sách này được.
Thi ra tuy học trong lớp thí điểm, nhưng ở lớp Lý Tâm Lam vẫn có rất nhiều người đọc sách võ hiệp và ngôn tình, nhất là nữ sinh trưởng thành sớm, trong khi con trai có nhiều thứ để chơi hơn ví như đá bóng, bóng rổ hay chơi game, hoặc là đánh nhau để phát tiết tinh lực dư thừa, những thiếu nữ hoài xuân chỉ có câu chuyện lãng mạn duy mỹ trong tiểu thuyết ngôn tình làm bạn. Đến cao trung, nhà trường giám sát chuyện yêu sớm còn nghiêm ngặt hơn sơ trung, tâm sự của thiếu nữ gửi gắm vào tiểu thuyết ngôn tình.
Nhị Trung có cả hệ nội trú, Lý Tâm Lam có một cô bạn là học sinh nội trú tên Trần Thiên Thiên, học sinh nội trú bọn họ không được tùy ý rời trường, muốn ra ngoài phải có giấy phép của giáo viên hoặc là kỳ nghỉ, muốn thuê truyện phải nhờ học sinh ngoại trú.
Hôm nay tan học, Trần Thiên Thiên nhờ Lý Tâm Lam mang sách trả hộ, Lý Tâm Lam nhận lời, chuyện này cô làm nhiều lần, trên đường về thì gặp phải mấy người bạn thời sơ trung, rủ nhau đi ăn vặt, thế là quên mất, về nhà phát hiện ra thì định mai trả, cô cũng có ý định tối nay đọc thử.
Tần An toát mồ hôi, thời cao trung y cũng tiếp xúc với loại sách trá hình này, song lén la lén lút, hơn nữa là loại khá nhẹ. Trần Thiên Thiên là nữ sinh, vậy mà đường hoàng thuê thứ sách đen hạng nặng này, vào thời đó phải coi là cực kỳ cường hãn rồi.
- Chị không thích Trần Thiên Thiên, cô ta là lưu manh, bình thường hay bắt nạt người khác, nữ sinh trong lớp ai cũng sợ cô ta. Chị và cô ta cũng không chơi với nhau, song là bạn cùng lớp, người ta nhờ chút chuyện như vậy không thể không giúp, ai mà ngờ được là thứ sách này.
Lý Tâm Lam tức giận không thôi, tuy Tần An không hoài nghi cô, nhưng cô thấy mình mất hết thể diện rồi:
- Vậy chị định làm sao?
Tần An biết, cho dù là lớp thí điểm, tập trung toàn học sinh ưu tú, nhưng khó từ chối được những nhà có bối cảnh lớn nhét học sinh có vấn đề vào:
Lý Tâm Lam mới nhận ra, nếu bảo cô đi trả sách này, người ta nhìn thấy thì sao, đánh chết cô không chịu, nhưng nếu không, chỉ sợ đắc tội với Trần Thiên Thiên.
- Thế này đi, sách để em trả hộ.
Tần An lật cuối sách, ở đó tờ giấy dán thêm ghi ngày mượn sách và số tiền đặt cọc, y móc túi lấy ra mười đồng, đưa Lý Tâm Lam, học sinh nội trú còn có ít tiền chứ ngoại trú lại gia đình giáo viên, quản giáo con cái nghiêm khắc, Lý Tâm Lam không có nhiều tiền:
- Trước tiên chị mang tiền đặt cọc trả lại cho Trần Thiên Thiên.
Cầm tiền của Tần An, Lý Tâm Lam có chút ngại ngùng, vì Tần An ít tuổi hơn cô:
- Cám ơn em.
Tần An phóng khoáng phất tay:
- Không có gì, chuyện nhỏ thôi mà, dù sao em có tiếng xấu rồi, bị người khác phát hiện cùng lắm bị cha mẹ em đánh một trận là cùng.
Lý Tâm Lam ngây ra nhìn Tần An, khẽ cắn cánh môi, ánh mắt lại không ngừng biến ảo, dần dần hàng mi treo giọt nước mắt ươn ướt, không ngờ khóc rồi.
- Chị làm sao thế?
- Không làm sao hết, em mau về đi.
Lý Tâm Lam đột nhiên đẩy Tần An khỏi nhà, ném dép của y ra ngoài, sau đó lại cách cửa gọi:
- Khoan đã.
- Sao thế?
Tần An chả hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao, vừa đang yên đang lành:
- Mai đưa chị đi học nhé.
Lý Tâm Lam hé cửa ra một chút, giọng ôn nhu:
Tần An ngây ra, thấy giọng Lý Tâm Lam rất giọng Diệp Trúc Thanh lúc làm nũng mình, hơi do dự chút mới gật đầu: