Con người gặp chuyện vui vẻ thì tinh thần sảng khoái, Tần Cử Đức vốn ngủ sớm, hôm nay uống vài chén rượu, cao hứng trò chuyện với con cháu tới hơn mười giờ mới để anh em Tần Hữu Lượng, Tần Hướng Sơn đưa về.
Hai đứa bé Tần Viên và Tần Thấm thì chiếm giường của Tần An ngủ chảy nước dãi lâu rồi.
Tần An về phòng, thấy Lý Thục Nguyệt ngồi bên giường ngủ gà ngủ gật, đẩy cô một cái:
- Chị dâu, lên giường ngủ đi, hôm nay ngủ lại đây,
- Thế sao được?
Lý Thục Nguyệt vén tóc đứng dậy:
- Em còn phải ngủ mà, để chị bế chúng về.
Tần An nắm hai vai cô ấn xuống:
- Không sao đâu, chị mà đánh thức chúng nó bây giờ là chúng nó khóc không dỗ nổi đâu, chị ngủ ở đây đi, em ra ghế sô pha ngủ cũng được, thi thoảng em xem phim muộn cũng nằm đó ngủ luôn, chả sao.
Lý Thục Nguyệt không khách khí, mỉm cười lấy chăn trong tủ ra:
- Để chị đi nói với chú và thím một câu, chị trải ghế cho.
- Vâng.
Tần An ngồi xuống giường, khe khẽ vuốt má hai đứa cháu thở dài, không có cha là thiệt thòi rất lớn cho chúng, thật khó tưởng tượng hai đứa bé đáng yêu như thiên sứ này mười năm sau người không ra người, quỷ không ra quỷ:
Lý Thục Nguyệt khi gả vào Tần gia mới mười tám tuổi, mặc dù chưa tới tuổi kết hôn, nhưng ở thị trấn Thanh Sơn lệ vẫn to hơn luật này thì hoàn toàn không thành vấn đề, Tần Hữu Lượng trả đủ tiền sính lễ cho Lý gia, đưa đóa hoa khiến không ít chàng trai trong thôn thầm thương trộm nhớ này mang về nhà làm con dâu Tần gia. Lý Thục Nguyệt khéo lo việc nhà, quan trọng sinh ra được cô con gái đáng yêu, đứa con trai bụ bẫm, trai gái đầy đủ, khiến vợ chồng Tần Hữu Lượng rất hài lòng.
Bây giờ Lý Thục Nguyệt mới hai ba tuổi vậy mà đã phải để tang chồng, bắt cô phải ở giá suốt đời, dù Tần Hữu Lượng cổ hủ cũng không đành lòng. Nhưng nếu tái giá, hai đứa bé phải làm sao, vợ chồng Tần Hữu Lượng chắc chắn không để cô mang cháu mình đi, họ đã mất con rồi, làm sao mất cháu nữa, Tần Viên còn là cháu nối dõi.
Nếu Lý Thục Nguyệt theo người khác, hai đứa con mất cha, nay không có mẹ, cho dù được ông bà yêu thương, cũng không bù đắp được.
Trái cũng khó, phải cũng khó.
Xưa nay quả phụ luôn lắm thị phi, chị dâu tuy không đi bước nữa, nhưng vợ chồng bác cả nhiều tuổi, chuyện nhà đều vào tay chị dâu, khó tránh khỏi ra ngoài xã giao, tin đồn không ít, Tần An không biết chuyện có thật hay không, song dù là thật, y thấy khó trách chị dâu, con người mà, nam hay nữ đều có nhu cầu, chị dâu ở nhà hiếu thảo với cha mẹ chồng coi như làm tròn phận sự, ra ngoài tìm kiếm chút an ủi bớt cô quạnh cũng là bình thường.
Thanh quan khó quản việc nhà, huống hồ Tần An chỉ là phận dưới, y không biết phải làm sao, đến giờ lòng day dứt, nếu mình cẩn thận hơn, anh họ vẫn còn, không có chuyện đau lòng, bất kể thế nào Tần An thấy mình có trách nhiệm, thao thức mãi không ngủ được.
Nửa đêm đang mơ màng ngủ thì nghe có tiếng động gì đó, Tần An ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ, thấy Lý Thục Nguyệt mặc áo ngủ của mẹ đứng ngoài hành lang.
Một cái áo choàng khoác lên người, Lý Thục Nguyệt quay đầu, thấy Tần An, vội vàng lau nước mắt.
- Em cũng rất nhớ anh.
Tần An đứng bên cạnh, không nói những lời an ủi, nỗi đau mất chồng, căn bản không thể dựa vào lời khuyên nhủ mà vơi đi, chỉ có thời gian khiến trái tim dần trai lỳ, mới dần dần quên được:
- Chị, chị lo cho Tần Viên và Tần Thấm, chúng nó không có cha, bị người ta ức hiếp, cũng không có ai bênh.
Lý Thục Nguyện giọng nghẹn ngào, nhìn về phía Đại Thanh Sơn, qua ngọn núi đó là mộ tổ của Tần gia:
- Tần Thấm cứ hỏi cha đâu rồi, chị nói ở đó, nó hỏi, nó hỏi cha vào núi làm gì... Chị chị không biết phải trả lời thế nào.
Nói tới đó gục xuống vai Tần An khóc không thành tiếng.
Tần An im lặng, y không thể cho Tần Viên và Tần Thấm tình cảm của một người cha, nhưng ai bắt nạt chúng, Tần An không bỏ qua, chỉ cần cho hai đứa bọn chúng biết, có một người chú chống lưng cho chúng, khi chơi với những đứa bé khác, không cần quá nhút nhát, cần đánh trả cứ đánh trả, dù gây họa có người gánh thay, giống hồi bé, anh họ là người chống lưng cho toàn bộ anh chị em bọn họ.