Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 130: Chống lưng. (2)

Chương 130: Chống lưng. (2)


hôm sau Tần Hoài và Lý Cầm nhờ người khác dạy học thay cho mình, Tần An danh nghĩa là người được nhận thưởng cũng phải có mặt.

Vừa mới sáng sớm Lý Cầm đã bận rộn, chuẩn bị quần áo cho con trai, chạy ra ngoài đường mua một ít hoa quả và đồ uống, bày biện tươm tất.

Tần An thì đánh răng rửa mặt xong, ra ngoài nhìn thấy Lý Tâm Lam.

Lý Tâm Lam mặc chiếc váy âu quai đeo màu xanh bạc hà, áo khoác nhỏ, tất nhung đen, tóc búi sau đầu, dùng dải lụa hồng tết cái nơ bườm rất phức tạp, Tần An nhìn quen nhìn cô mặc đồng phục hoặc là sơ mi quần jean đơn giản rồi, kiểu trang phục nữ tính này thực sự mới mẻ.

- Chị Tâm Lam hôm nay thật xinh đẹp.

Lý Tâm Lam cười ngọt, ánh ban mai chiếu lên gò má hồng hào làm Tần An hơi thót một cái, lúc này y khẳng định chắc chắn rồi, Lý Tâm Lam thích mình, ít nhất là có thiện cảm.

Tuy không biết phải làm sao, nhưng phải nói, cũng không có ý đồ gì với Lý Tâm Lam, song Tần An có chút kiêu ngạo.

Lý Tâm Lam rất nhẹ, Tần An chở cô đi học không tốn chút sức lực nào, phát hiện ra tình cảm của cô, y cũng không dám cố ý chọn chỗ đường mấp mô đi vào nữa.

Hai người đều ít nói.

Thuận đường đi trả cuốn sách đen trước để Lý Tâm Lam yên lòng, sau đó chở cô đến trường.

Tạ Hùng Lợi từ trong tòa nhà giáo viên đi ra, mặc véc thắt ca vát rất trang trọng, cái mặt tam giác trông có vẻ phởn lắm, thi thoảng lại làm bộ làm tịch đẩy mắt kính.

- His radiant face told us of his happiness.

Nhớ lần trước mình chửi hắn "son of bitch", Tần An không nhịn được cười:

- Em nói gì thế?

- À, em bảo cái mặt hớn hở đó chứng tỏ hắn đang khoái chí lắm.

- Này em kia.

Tạ Hùng Lợi nhìn thấy Tần An rồi, sắc mặt biến đổi, bước nhanh tới, hôm đó hắn thấy Tần An cứ cười cười, cho rằng đây là thằng bé ngốc, không ngờ chính mình mới bị người ta coi mình là thằng ngốc:

- Em vừa nói gì thế hả, chửi tôi phải không, em là học sinh của ai?

- Em chửi ai? Em nói his radiant face told us of his happiness mà.

Tần An làm bộ mặt ngây thơ vô tội:

- Thầy Tạ, em ấy không chửi thầy đâu ạ.

Lý Tâm Lam bị bộ dạng hùng hổ của Tạ Hùng Lợi làm sợ hãi, cô chẳng hiểu ra sao:

- Em tránh ra, tôi còn không biết thằng nhãi này sao, đi theo tôi.

Tạ Hùng Lợi tóm lấy cánh tay Tần An kéo xềnh xệch:

- Em không chửi thầy thật mà.

Tần An luôn miệng kêu oan, nhưng không phản kháng, Lý Tâm Lam vội đi theo, tới tận văn phòng của chủ nhiệm lớp thí điểm, Tạ Hùng Lợi mới buông Tần An ra.

Vương Khải Trọng, giáo viên tiếng Anh.

- Thầy Vương, cái thằng nhãi này vừa dùng tiếng Anh chửi tôi, thầy phiên dịch hộ tôi, xem nó còn cãi được không? Đợi tan học tôi đưa nó đi tìm phụ huynh, cho nó một bài học.

Tạ Hùng Lợi tự chuyện bị chửi lần trước tới giờ không gặp được Tần An, bụng đầy cục tức không chỗ phát tiết:

- Em nói gì thầy Tạ?

Vương Khải Trọng nghiêm khắc nói, thứ học sinh dám chửi trước mặt giáo viên là không thể chấp nhận được.

Tần An làm bộ sợ sệt:

- Em thấy thầy này ở trong nhà đi ra, mặt mày rạng rỡ, thế là nói his radiant face told us of his happiness.

- Thầy Tạ, có phải nó nói như thế không?

- Kiểu kiểu thế, đứa học sinh này của anh khi đó cũng có mặt, anh hỏi nó đi.

Tạ Hùng Lợi chỉ Lý Tâm Lam:

Lý Tâm Lam vội gật đầu:

- Đúng thế ạ, lúc đó em không nghe rõ còn hỏi lại lần nữa.

- Thầy Tạ, có phải hiểu lầm gì không? Cậu bé này nói khuôn mặt rạng rỡ của thầy làm người ta cảm thụ được hạnh phúc của thầy.

Vương Khải Trọng biết Lý Tâm Lam là học sinh ngoan, tất nhiên tin tường:

- Thầy Tạ hôm nay ăn mặc trang trọng như thế, ai cũng nhìn ra có chuyện vui tới nhà.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch