Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 133: Nhiều tiền quá. (1)

Chương 133: Nhiều tiền quá. (1)



Tần Manh đang đi đi lại lại ở sân trường chờ đợi, đột nhiên nhìn mười mấy người ào ào từ trên cao nhảy xuống choáng váng, may mà thấy Tần An, nếu không đã chạy rồi, kéo Tần An sang bên:

- Thế này đông quá.

- Không sao, chị cứ vào lớp như bình thường, có nhớ đại tỷ trong phim Hong Kong đi thế nào không?

Tần An nhận lấy cặp sách của Tần Manh nháy mắt:

Biết những người này tới chống lưng cho mình, Tần Manh tự tin mười phần, thân hình cao chưa tới mét sáu mà hiên ngang bước đi như siêu mẫu, Tần An lom khom theo sau như thái giám, đám hung thần đi cuối, làm học sinh qua lại trố mắt, mấy giáo viên vội vàng đi tìm bảo vệ.

Không biết ông dân cảnh già tội nghiệp có lên cơn đau tim không.

Đám lưu manh đi tới đâu chỗ đó im phăng phắc, tới lớp Tần Manh, Tần An *** ton chạy lên trước, lấy khăn ra chùi chỗ ngồi, đặt cặp sách:

- Đại tỷ, mời.

- Ừ.

Tần Manh ngồi xuống, chân vắt chéo, người ngửa ra, hai khuỷu tay chống vào bàn sau.

Tần An quét mắt nhìn đám học sinh thấp thỏm, hoặc kinh ngạc, dừng ở mấy nữ sinh tỏ ra sợ hãi rõ ràng, chắp tay:

- Các vị, xin chào, tôi là em chị Tần Manh, mới sơ trung năm thứ ba, sau này rất có thể là bạn cùng trường các vị, thành tích học tập của tôi không tệ, thi vào Nhị Trung không thành vấn đề, sau này còn có cơ hội gặp mặt, lúc đó xin được chỉ giáo.

Giờ tự học sáng bắt đầu, các giáo viên đều ở văn phòng, nhìn thấy đám lưu manh chặn hành lang, sợ hãi đứng xa chất vấn chúng ở đây làm gì.

Bọn lưu manh có biết mình tới đây làm gì đâu? Còn đang bực mình, không thèm để ý, bộ dạng trông rất ngông nghênh.

- Nói với các vị một việc, chuyện Đồ Cương bị người ta đánh, đại khái mọi người đều biết, tôi muốn nói, Đồ Cương do tôi đánh.

Tần An nói xong quay sang Tần Manh:

- Đại tỷ, em xin phép.

- Ừ, xong việc của chú rồi, về đi.

Tần Manh phất tay rất điệu nghệ, trong lòng nín cười suýt chết:

Tần An chắp tay một vòng, tươi cười ra ngoài gọi đám lưu manh rời đi, đám lưu manh nhìn nhau lắc đầu nhún vai, chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao hết.

Tần Manh ngồi trong phòng học, cảm thụ đủ loại ánh mắt của đám bạn học, những người có quan hệ không ra sao với cô tất nhiên kinh hoàng, ai ngờ con bé loắt choắt thường ngày có vẻ rất dễ bắt nạt lại có đứa em trai gớm mặt như vậy, người quan hệ tốt một chút xúm lại xung quanh nghe ngóng.

Hết tiết học đầu tiên, ba nữ sinh bắt nạt Tần Manh ríu rít tới trước mặt cô xin lỗi, Tần Manh không khách khí, vung tay tát mỗi đứa một cái, không dám ho he một câu, chúng không lạ gì lưu manh ở Thanh Hương trấn ra tay đánh người thế nào, so với việc bị Tần Manh tát có là gì, rơm rớm nước mắt về chỗ, không dám mách giáo viên.

Để người khác ra tay sao sảng khoái bằng chính mình ra tay, trò này trước kia hai chị em làm rồi, chẳng qua người ra mặt là anh cả, đứng đó trông chừng cho hai chị em đánh người, hôm nay học theo, làm thế không để lại phiền toái gì, từ nay về sau không ai dám bắt nạt cô nữa.



Tần An và đám Tề Quân chia tay ở cổng trường Nhị Trung, đưa cho đám lưu manh hai trăm đồng để chúng tự đi chơi, cả bọn hớn hở, bằng này tiền quá thừa vào nhà hàng ăn uống phủ phê một bữa, còn dặn Tần An có việc cứ gọi chúng.

- Trần Song Thương năm xưa lên núi làm thổ phi cũng chỉ mới mười ba tuổi, trấn Thanh Sơn chúng ta đúng là có nhân tài.

Tề Quân trêu Tần An:

- Vậy anh Quân thì sao, anh làm gì lúc mười ba tuổi?

Tề Quân nhớ lại:

- Anh à, lúc đó Vương mổ lợn cậy có tí tiền tới nhà anh xin cưới chị anh, lão ta trên năm mươi, chị anh còn chưa hai mươi, anh xông vào đập lão ta một trận, lão ta không bao giờ dám đi ngang qua nhà anh luôn.

Tần An giơ ngón tay khen ngợi, con gái ở trấn Thanh Hơn, nếu không đi học, mười sáu mười bảy là có người để ý, sau đó là tới nhà đặt sính lễ, giống chị dâu Lý Thục Nguyệt của y.

- Bà nội anh mười ba tuổi có thai mẹ anh.

Tề Quân ném đầu thuốc lá đi, nhân đề tài này nói thêm:

- Trước kia trẻ con mười ba tuổi làm được nhiều việc lắm rồi, sao bây giờ còn ngốc như thế, cậu nói xem, xã hội này đang thụt lùi à?

Tần An nghe Tề Quân vòng vo tam quốc một hồi đưa ra kết luận đó, không nhịn được cười:

- Xã hội chủ nghĩa kiến thiết mấy chục năm, cải cách mở cửa mười mấy năm, vậy mà tới miệng anh thành xã hội thụt lùi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch