Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 134: Nhiều tiền quá. (2)

Chương 134: Nhiều tiền quá. (2)


Tề Quân kiên trì ý kiến của mình, biết Tần An hôm nay có chuyện, hẹn hôm khác đi chơi bi a rồi ai về nhà nấy.

Tần An về tới nhà thì người trên huyện chưa tới, mẹ đứng trên hành lang ngóng, mắng y một trận vì tội đến lúc quan trọng còn chạy linh tinh, trong nhà có thêm hai người, Chu Văn Lương và Lưu Nhật Thăng hiệu trưởng tiểu học Thanh Sơn. Lưu Nhật Thăng cứ luôn mồm khen Tần An là học sinh ưu tú do trường bồi dưỡng ra, từ nhỏ đã thông minh hiểu chuyện.

Nhìn cảnh này Tần An đoán đi cùng phó cục trưởng cục công an còn có người của giáo ủy huyện, Chu Văn Lương và Lưu Nhật Thăng thường ngày ít có cơ hội tiếp xúc, tất nhiên không bỏ lỡ, lộ mặt trước lãnh đạo.

Hai vị hiệu trưởng lần lượt là lãnh đạo trực tiếp của cha và mẹ, tất nhiên là được khoản đãi nhiệt tình, Tần An cũng tỏ ra rất ngoan ngoãn, vinh dự của bản thân chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là để cha mẹ được nở mày nở mặt.

Mười một giờ kém mười lăm, Tần Hoài nhận được điện thoại của Lý Lâm Kiến báo, xe của huyện đã tới thị trấn.

Cả nhà Tần An và Chu Văn Lương, Lưu Nhật Thăng cùng một số giáo viên chuyên môn tranh thủ lúc không có tiết chạy về nhà xem náo nhiệt, cả Liêu Du cũng được gọi tới, đơn giản vì cô xinh đẹp, lãnh đạo nhìn thấy cũng thoải mái hơn, lần nào đón tiếp lãnh đạo từ trên xuống là có Liêu Du.

Hơn hai mươi người xếp thành hai hàng trên dưới, cùng nhau đứng ở cổng khu tập thể chờ đợi.

Không phải đợi bao lâu, xe tới cổng khu tập thể, Lưu Hưng Long xuống xe trước, đó là một nam tử trung niên khá tuấn dật, nhưng mặt nghiêm nghị, chẳng hiểu trời sinh ra như thế hay là cố ý bày ra cho người ta xem.

Dáng vẻ của Lưu Hưng Long như vậy, ít nhiều làm lòng người có gợn, khiến toàn bộ nghi thức khen thưởng diễn ra có phần gượng gạo, ngược lại lãnh đạo giáo ủy huyện Đinh Á Bưu thì lại rất vui vẻ, nhiệt tình thân thiện, thậm chí còn quá nhiệt tình, nhất là lão già béo có miệng như con cóc đó bắt tay Liêu Du rất không muốn buông ra.

Đinh Á Bưu khen ngợi vợ chồn Tần Hoài không thẹn là giáo viên, biết cách dạy con, lại còn mang tới một bất ngờ, xoa đầu thưởng cho Tần An năm nghìn đồng.

Lúc ấy lương giáo viên nếu trừ đi các loại chi phí này nọ, một năm chẳng tới 5000 đồng, mặc dù so với tiền thưởng 100.000 đồng của cục công an chưa là gì, nhưng là con số lớn lắm rồi.

Toàn bộ nghi lễ diễn ra thuận lợi đúng quy củ, tiễn chân đám lãnh đạo và đám đông xem náo nhiệt, lãnh đạo tất nhiên có hai vị hiệu trưởng tận tình đón tiếp, lúc này không cần bọn họ nữa.

Lý Cầm không ném được hưng phấn, vừa đóng cửa vào một cái là ngồi ngay xuống bàn nhìn sổ tiết kiệm 100.000 và phong bì chứa 5.000 tiền mặt.

- 100.000, vợ chồng mình làm giáo viên hai mươi năm, cộng vào cũng chỉ được thế.

Tần Hoài như người đi trên mây:

- Em nhớ lúc mới tham gia công tác, tháng đầu lương chỉ có 15 đồng 5 hào, không dám tin, làm sao lại thưởng nhiều như thế?

- Con của cha mẹ giỏi chưa, theo con thấy, cha mẹ nghỉ việc ở nhà chơi cho rồi, chơi chán thì đi du lịch, chuyện kiếm tiền giao cho con.

Tần An dương dương đắc ý nói:

- Vểnh đuôi lên rồi đấy.

Lý Cầm biết con trai chỉ đùa, vẫn đưa tay ra đánh cho một cái:

- Việc của con bây giờ là học tập, số tiền này là ở đâu ra? Kiếm tiền như thế, cha mẹ không cần, hôm đó biết con và Tiểu Thiên mất tích, rồi Chu Hoành Chí gọi điện tới, mẹ suýt ngất xỉu không? Con không ở nhà không biết lúc đó xung quanh hỗn loạn thế nào, mẹ thà không cần...

- Chuyện qua rồi mà mẹ.

Tần An nắm tay mẹ an ủi:

- Ý con là số tiền này cha mẹ lấy làm vốn làm gì đó, không cần vất vả dạy học nữa, ngày ngày hít bụi phấn không tốt cho sức khỏe.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch