Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 135: Lưu manh mới nổi. (1)

Chương 135: Lưu manh mới nổi. (1)



- Số tiền này là để giành cho con học đại học.

Tần Hoài tuy vui vì con biết quan tâm tới cha mẹ, không như đứa trẻ khác xin tiền mua đồ chơi gì đó, nhưng ông và vợ sớm thương lượng với nhau rồi, 100.000 kia quyết không đụng vào, nhưng 5.000 ngoài dự kiến thì có thể:

- Bây giờ không ít người thấy người ta kiếm tiền cũng ghen tỵ, nghỉ việc đi làm ăn, cuối cùng chẳng phải trắng tay đấy sao?

Lý Cầm cho rằng suy nghĩ của con trai quá ngây thơ, bà lo việc nhà, nên nghĩ xa hơn, đợi con trai tốt nhiệp đại học, cả nhà không thể ở trong khu tập thể nữa, nếu không khi đó dẫn bạn gái về, chê điều kiện nhà mình, phải có nhà tốt mới được. 100.000 nghìn bây giờ nhìn thì nhiều đấy, nhưng trước kia thịt lợn có ba hào một cân, bây giờ tăng cả chục lần rồi, ai mà biết giá nhà còn tăng tới mức nào, tiền là thứ phải tích cực kiếm, tiết kiệm tiêu:

Thấy thái độ cha mẹ rất kiên quyết, Tần An không buồn, thậm chí chẳng có ý nỗ lực khuyên cha mẹ dùng số tiền này đi làm sự khiệp gì đó, y chỉ là đứa bé mười ba tuổi còn đang đi học, nếu có nhà nào đó mà nghe theo ý nghĩ chủ đạo của đứa bé mà dùng tiền, Tần An cho rằng chỉ có hai khả năng một là nhà đó cực kỳ nhiều tiền tới mức không biết xót, hoặc là cha mẹ của nhà đó thần kinh.

Cuộn tiền thành cục, Lý Cầm dùng dây cao su buộc lại, sau đó cho vào hộp trà tròn, sau đó lại cho hộp trà vào đủ một đống hộp to hộp nhỏ, cái nọ lồng cái kia như búp bê Nga rồi cất vào phòng ngủ, không yên tâm lại lấy ra, đặt chỗ này chỗ kia, mãi một lúc mới thôi.

- Không có tiền tiêu vặt thì hỏi mẹ, không được tự lấy.

Lý Cầm quay lại thấy Tần An cười hi hi ở cửa nhìn mình dấu tiền, nghiêm giọng dặn:

- Con có tiền tiêu vặt, bác hai cho con không ít, khó tiêu hết ngay được.

Tần An không dấu diếm:

- Tiết kiệm thôi, tiền của bác hai con cũng không phải là từ trên trời rơi xuống, còn con nữa, cha mẹ dạy thế nào, không phải bác ấy cho là cứ thế mà nhận.

Lý Cầm định hỏi là có bao nhiêu, song lại thôi, thấy Tần Hướng Sơn cho con trai tiền tiêu vặt, bà có chút xấu hổ:

- Con biết rồi, mẹ, buổi trưa con không ăn cơm ở nhà đâu, con đi chơi đây.

Tần An chạy ra khỏi nhà:

- Khoan đã... Buổi chiều con phải đi học.

Lý Cầm đầu óc vẫn đang nghĩ tới số tiền quá lớn kia, mất một lúc mới nhớ ra, đuổi theo gọi, bây giờ Tần An tới trường vẫn kịp học vài tiết, nhưng lời chưa dứt thì con trai đã giang hai tay kêu "ù ù" như máy bay chạy biệt tăm rồi, chỉ biết lắc đầu cười đầy yêu thương:

- Cái thằng bé này.

- Bùm bùm bùm, tạch tạch tạch, máy bay tiêm kích dội bom, bùm bùm.

Tần An không để chuyện cha mẹ không dám dũng cảm sáng nghiệp ở trong lòng, y không phải là người quá chú trọng việc kiếm tiền, dù sáng nghiệp hay giữ sự nghiệp đều không dễ dàng, đôi khi nhìn con số trong tài khoản tăng vùn vụt, nhưng về tới nhà, tinh thần kiệt quệ, khi đó hoài niệm nhất là ngày tháng hạnh phúc vô ưu vô lo dưới sự che chở của cha mẹ. Tần gia không phải sống khó khăn, song cũng không tới mức tùy ý tiêu pha, phải tính toán chi phí sinh hoạt, phải cân nhắc tiền đồ con cái, vì giá thịt lợn tăng vài đồng mà than vãn, vì tiền lương tăng vài chục đồng mà vui mừng, Tần An càng hoài niệm cuộc sống đó.

Song hoài niệm không có nghĩa là mãi mãi dậm chân tại chỗ, cuộc sống phải ngày càng tốt hơn, cho tới tận giờ Tần An vẫn còn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại từ niềm vui được quay về lần nữa, y muốn cảm thụ loại hạnh phúc của trẻ con thêm thời gian nữa đã.

Túi có số tiền hơn bạn bè cùng trang lứa tới chục lần trăm lần, Tần An nghênh ngang rời khu tập thể, suy tính xem có nên nhởn nhơ tới trường đi dạo một vòng hay không? Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên nhất định ghen tỵ chết thôi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch