Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 136: Lưu manh mới nổi. (2)

Chương 136: Lưu manh mới nổi. (2)


Nếu có thể đường đường chính chính rong chơi trong thời gian lên lớp, cảm thụ ánh mắt ghen tỵ của đám bạn học, nhất định là thích lắm.

- Ê.

Nghe có người gọi, Tần An quay đầu nhìn, cách đó không xa một thiếu niên cũng gầy gầy như mình đứng dựa lưng vào một bên cổng khu tập thể, dáng vẻ rất bất hảo, khinh khinh nhìn mình.

- Nếu cậu tòm tôi, tên tôi là Tần An, không phải ê.

Tần An thu lại tâm tình mà chỉ bản thân y mới hiểu, lấy làm lạ nhìn thiếu niên không hề quen biết:

- Tao biết mày là Tần An, nghe nói mày là tên lưu manh mới nổi thanh thế không nhỏ, nên chuyên môn tới xem sao, không ngờ là thằng ngốc.

Thiếu niên đó giọng khinh miệt, hắn đứng ở cổng khu tập thể lâu rồi, tất nhiên nhìn thấy Tần An bắt chước máy bay chạy vòng vòng, thấy y cười một mình như thằng ngốc, vừa rồi lại đắc ý như gà trống choai vừa mọc mào:

Tần An càng khó tin:

- Không nhầm chứ? Cái gì mà lưu manh mới nổi? Tôi là học sinh ba tốt, học tập tốt, không bia rượu, không xem phim thâu đêm, cậu có chắc tìm đúng người không vậy.

- Khỏi phải giả vờ giả vịt, tao biết mày là Tần An, là người bắt Chu Hoành Chí, tao tên Trần Thiên Thiên, ông nội tao là Trần Song Thương, nhất định mày nghe qua rồi.

Trần Thiên Thiên nghe Tần An tự khen bản thân bực mình cắt lời:

- Trần Thiên Thiên?

Tần An trố mắt, là người nhét sách đen cho Lý Tâm Lam, không phải là nữ sinh à? Nghĩ tới đó Tần An chú ý nhìn kỹ, "thằng" này không có hầu kết, da mặt mịn màng khác thường, mũi nhỏ nhắn, ngực phẳng lỳ, tóc cắn ngắn, mặc sơ mi và áo jacket, quần thể thao, cách ăn mặc hoàn toàn không thể dính dáng gì tới các cô gái:

Còn Trần Song Thương là danh nhân rồi, ông ta chính là "nhân tài trấn Thanh Sơn" trong miệng Tề Quân, mười ba tuổi đã đi làm thổ phỉ. Trần Song Thương vốn cùng một đám người làm cướp trên con đường tây bắc Đại Thanh Sơn, khi kháng chiến chống Nhật bắt đầu, ông ta cướp tiếp tế của quân Nhật, khiến quân Nhật kéo tới bao vây, rồi Hồng Quân giải cứu thu nạp vào lực lượng chống Nhật, sau đó đi theo đường giải phóng kháng Nhật, từng làm trấn trưởng trấn Thanh Sơn, uy vọng cực cao. Trấn Thanh Sơn tuy qua nhiều đời trấn trưởng, nhưng mà nói tới trấn trưởng cũ thì là nói tới Trần Song Thương.

- Này, cô có thể tự ra ngoài được, vì sao lại bắt Lý Tâm Lam trả sách hộ?

- Vì tao chướng mắt với con đó, lúc nào cũng làm ra cái vẻ cô gái ngoan không hiểu gì cả, bình thường nói chuyện với bạn nam vài câu cũng đỏ mặt, giáo viên nói gì thì coi như thánh chỉ, không biết là giả ngốc hay là ngốc thật, nói không chừng là đứa lẳng lơ. Loại đó tao gặp nhiều rồi, kỳ thực là dùng bộ dạng đó để quyến rũ người ta, nói không chừng sau lưng qua lại cả đống con trai.

Trần Thiên Thiên giọng điệu vô cùng ngoa ngoắt ác độc:

- Sáng nay thấy tao thấy mày đưa con đó đi học, đêm qua chắc hai người cùng nhau xem sách hả, sướng...

Chát!

Tần An thẳng tay tát Trần Thiên Thiên, không ngờ Trần Thiên Thiên phản ứng cực nhanh, vung tay đánh bạt tay y ra, tạo thành âm thanh vang vọng.

- Đừng vội ra tay, tao đã tới tìm mày là sẽ cho mày cơ hội tỷ thí công bằng. Nói thẳng nhé, ba người bắt nạt Tần Manh là đám chị em của tao, Tần Manh tát họ, tao không tìm Tần Manh tính sổ, vì mày mới là kẻ đứng sau. Đừng nghĩ bắt được Chu Hoành Chí là ghê gớm lắm rồi, trong mắt tao, thằng đó chưa là cái gì đâu, gọi đồng bọn tới đi, chuyện này xem mà làm.

Trần Thiên Thiên ăn nói sặc mùi xã hội đen, chứng tỏ không lớn lên trong hoàn cảnh bình thường, lấy thuốc ra hút, không thèm nhìn Tần An, hiển nhiên không coi y ra gì hết:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch