Nhị Trung không lớn cũng không nhỏ, tổng số giáo viên lẫn học sinh gần hai nghìn, muốn truyền đi sự kiện oanh động nào đó, một buổi sáng là đủ toàn trường biết.
Tần Manh không tát ba nữ sinh kia trong lớp học mà là trong nhà vệ sinh nữ, do địa vị đặc thù của nơi này, cho nên rất nhiều việc xảy ra ở đó, cực kỳ khó ngăn cản. Có vài người nhìn thấy Tần Manh dẫn mấy nữ sinh kia vào nhà vệ sinh nữ, biết thế nào có chuyện xảy ra trong đó, nhưng không thể làm gì, dù là bảo vệ hay chủ nhiệm lớp cũng không thể xông vào được.
Hơn nữa nữ sinh thường kín miệng, sau khi chuyện xảy ra, muốn truy cứu càng khó.
Chuyện nhanh chóng tới tai Trần Thiên Thiên, buổi sáng Tần An ngông nghênh dẫn người vào trường, báo danh đáng hoàng, bởi thế không khó sau đó nghe ngóng được chút chuyện liên quan tới y, thậm chí còn biết cả trong số người vào trường buổi sáng có cả Quân Tử, cho rằng y là lưu manh muốn nhân cơ hội Chu Hoành Chí vừa ngã ngựa để cùng Quân Tử trỗi dậy chiếm lĩnh địa bàn.
Ngược lại, Tần An không biết gì về Trần Thiên Thiên, chỉ có ấn tượng đầu tiên cực kém, thấy nhiều trẻ con tuổi nổi loạn rồi, nhưng chưa thấy loại nào quái thai như Trần Thiên Thiên, hoài nghi cô ta có chút biến thái tâm lý, nói nhẹ hơn chút là sức khỏe tâm thần không tốt.
- Cô vì luôn mặc giống đứa con trai nên coi bản thân thành con, sau khi dậy thì, trong lòng sinh ra tình cảm mông lung với người khác giới, bắt đầu để ý tới cách ăn mặc và tình hình biến đổi của cơ thể. Song vì quá quen ăn mặc như con trai, tiếp xúc toàn với con trai, sợ đột nhiên thay đổi sang cách ăn mặc của con gái, sẽ bị người ta chế nhạo, đành duy trì hiện trạng.
Tần An suy nghĩ một lúc rồi phân tích:
- Chính vì vòng tròn quái ác này, cô bắt đầu ghen tỵ với những cô gái có thể thoải mái ăn mặc xinh đẹp nữ tính, càng tức tối với những cô gái được đám con trai chú ý. Bản năng của cô bài xích họ, thù hận họ, muốn lột lớp ngụy trang của họ, để đám con trai nhìn thấy, đó là nguyên nhân vì sao cô giở trò với Lý Tâm Lam, nhất định có đứa con trai cô thầm thương trộm nhớ thích người ta.
Khóe mắt Trần Thiên Thiên giần giật, mặt lúc trắng lúc đỏ, bị người ta nói thấu tâm can, thẹn quá hóa giận ném điếu thuốc đi, dẫm chân di di:
- Đừng khua môi múa mép, mày là con trai sao mồm cứ léo nhéo như mụ già lắm mồm thế? Có gan tỷ thí với tao, nếu mày thua, tao tát mày ba cái coi như xong, sau này đừng xen vào chuyện người khác.
- Tỷ thí gì đây, tùy cô chọn, giải bài tập cao trung cũng không thành vấn đề.
Tần An hời hợt nói, nếu như có tên lưu manh nào đó nhảy ra đòi tỷ thí thì y bước đi thẳng một mạch rồi, nhưng Trần Thiên Thiên lại khác, loại biến thái này không khuất phục, sẽ bị cô ta bám lấy, có khi còn quay sang làm khó Lý Tâm Lam và Tần Manh:
Cũng không thể coi thường cô gái này, vừa rồi y vung tay tát rất bất thình lình, vừa nhanh vừa không hề nương tay, Trần Thiên Thiên không đề phòng vẫn cản được, không phải là nhanh nhẹn nữa mà là thứ bản năng được rèn luyện qua đánh nhau.
- Bảo mày chọn thì mày chọn, đừng có làm ra vẻ ngầu, thua rồi lại nói là tao có lợi thế.
Trần Thiên Thiên rất tự tin:
- Vậy chơi bắn ná đi.
Đối phương nói thế Tần An không khách khí chọn ngay thứ sở trường nhất:
Trần Thiên Thiên cười nhạt:
- Mày là thằng ngu à, có biết ông nội tao là người chơi súng số một Tương Nam không? Súng lục, súng săn, cung, ná, chơi thứ nào cũng cần tay vững, mắt chuẩn, bình tĩnh, giỏi một món là giỏi thứ còn lại. Mày muốn chơi bắn ná với tao, không bằng để tao tát luôn ba cái cho đỡ rờm rà, tránh thua rồi còn mất mặt.
Trần Song Thương không có cháu trai, chỉ có duy nhất một đứa cháu gái này, vì thế mà nuôi dạy như con trai, đồng thời cũng truyền hết tài nghệ của mình cho Trần Thiên Thiên.
- Nói nhiều thế làm gì? Chơi không?
- Chơi.
- Một tuần sau, cũng giờ này ở đập chứa nước Ngũ Tinh.
Tần An coi như chính thức tiếp nhận khiêu chiến:
- Tôi thua, cho cô tát ba cái, tôi thắng, đừng làm phiền chị tôi và Lý Tâm Lam nữa, ngoài ra đọc một bài văn cho tôi nghe.