Tháng 11 năm 1995, khi chương trình thời tiết của ĐTH TW đã cảnh báo tuyết lạnh ở một số nơi của phương bắc thì phương nam vẫn mang cảnh sắc cuối thu, khắp nơi cỏ tranh đã ngả sang màu vàng nhạt, che đi màu đen gốc cây, đợi khi tuyết xuống, thỏ đào tuyết sẽ moi lên rễ cỏ có màu khó coi.
Sau sự kiện Trần Thiên Thiên, Tần An vẫn tiếp tục cuộc sống nhàn nhã của mình, ngày ngày đi học rồi cùng Diệp Trúc Lan hưởng thụ ngọt ngào nho nhỏ, Tôn Tôn thì vẫn như xa như gần, tuy biết rất nhiều chuyện của cô, nhưng Tần An chưa bao giờ đoán được tâm sự của Tôn Tôn, cho dù bây giờ cô còn chưa tới mười lăm tuổi.
Đại đa số thời gian Tân An cùng Tôn Pháo vẫn giống như trong ký ức, bọn họ trèo tường, trộm quả, nghĩ ra những trò tai quái trêu chọc giáo viên, chỉ khác một điều giờ có thêm sự gia nhập của Tần Tiểu Thiên, bộ đôi phá hoại thành bộ ba.
Rồi một hôm trèo lên cây cưa gỗ làm đạn mềm cho ná, Tôn Pháo nói hôm qua hắn xem Thủy Hử, hôm nay muốn kết nghĩa vườn đào.
Tần An thấy tư duy Tôn Pháo đúng là như rồng thần thấy đầu không thấy đuôi, y chẳng thấy có chút liên quan nào hết.
Tần Tiểu Thiên nói hắn và Tần An vốn làm anh em, kết nghĩa làm gì cho thừa thãi, song Tôn Pháo dứt khoát đòi kết nghĩa, nếu không sau này không gọi hắn đi chơi nữa, Tần Tiểu Thiên đành đồng ý.
Trình tự kết nghĩa là Tần An và Tôn Pháo kết nghĩa, sau đó Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên kết nghĩa, Tôn Pháo chẳng còn nhớ Lưu Bị, Trương Phi, Quan Vũ kết nghĩa nói gì, hắn nói đợi buổi tối đài TW phát Tam quốc diễn nghĩa, ai nấy ở nhà mình nhẩm lại một lần là xong.
Cả ba tuổi tác xếp xỉ nhau, nói tới kẻ đầu trò luôn là Tần An, nhưng Tần An không muốn làm đại ca, trong ấn tượng của y, đại ca hoặc là bị đàn em bán đứng, hoặc là bị cắm sừng, không thì cũng ăn chém để đàn em báo thù, tóm lại là chẳng có kết cục tốt.
Tôn Pháo và Tần An không phục nhau, không đứa nào muốn làm em, một đứa đề nghị theo tuổi mà tính, đứa đề nghị là chạy vòng quanh cây, ai nhiều hơn làm anh, cuối cùng là không ai chịu ai, ba người kết nghĩa không có đại ca, nhị ca, cũng chả có tam đệ.
Thế thì là kiểu kết nghĩa mẹ gì vậy? Tần An và Tần Tiểu Thiên đều bực mình, thấy Tôn Pháo làm chuyện thừa hơi.
Khai giảng đã hai tháng, đã có phong phanh thi giữa kỳ, sau kỳ thi này, các giáo viên sẽ thống kê học sinh nào có thể trọng điểm bồi dưỡng, ai có hi vọng vào Nhất Trung, ai có hi vọng vào lớp thí điểm Nhị Trung.
Tất nhiên không chỉ dựa vào quan sát của giáo viên, còn có một bản thăm dò ý nguyện, muốn vào Nhất Trung, Nhị Trung hay là trung học cao đẳng, hoặc là trung học nghề.
Sau khi điền thăm dò, Tần An và Diệp Trúc Lan gặp nhau, vì bản thăm dò ý nguyện phát bất ngờ, cả hai đều muốn biết ý nguyện của đối phương.
- Bọn mình đã hẹn nhau vào Nhị Trung, với thành tích của bạn, vào lớp thí điểm sẽ không thành vấn đề chứ?
Diệp Trúc Lan xác nhận lại một lần nữa:
- Đương nhiên rồi, dưới một số điều kiện kích thích, tiềm lực của con người là vô hạn. Thực ra nếu hai chúng ta cùng nỗ lực thêm, có thể vào được Nhất Trung đấy.
Khu lớp học của Sơ trung Thanh Sơn có bốn tầng, mỗi năm chiếm một tầng, tầng bốn là thư viện nhỏ, số lượng sách ít tới đáng thương, thường ngày chỉ mở cho giáo viên, rất ít người lên đây, là nơi thích hợp để cho học sinh làm những việc không tiện người khác biết, cho nên Tần An và Diệp Trúc Lan đứng đây nói chuyện.
- Nếu vào được Nhất Trung thì mình cũng muốn, dù sao đó là trường có trăm năm lịch sử, còn là trường trung học trọng điểm.
Diệp Trung Lan lúc này còn chưa bồi dưỡng ra chút tham vọng nào, là cô gái được cha mẹ cưng chiều, biết thỏa mãn, ngại khổ, điểm thi vào Nhất Trung cao kinh người, không ở trong top 5 của trường thì không có tư cách mơ mộng:
- Chúng ta cùng nỗ lực sẽ có thể, vào cùng vào được Nhất Trung sẽ không ai dám nói chúng ta chơi với nhau làm ảnh hưởng tới học tập, bạn thấy môn nào gặp khó khăn.