Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 142: Điền nguyện vọng. (2)

Chương 142: Điền nguyện vọng. (2)


Mặc dù ký ức ở lớp thí điểm Nhị Trung rất đáng hoài niệm, nhưng chỉ cần có thể cùng Diệp Trúc Lan ở bên nhau, vào Nhất Trung còn tốt hơn, huống hồ Tôn Tôn sẽ vào Nhất Trung:

- Số học, ngữ văn, hóa học, vật lý, chính trị...

Diệp Trúc Lan gập ngón tay đếm, kết quả đếm tới bảy cái mồm nhỏ há ra, thốt lên kinh ngạc:

- Tần An, hình như môn nào mình cũng thấy khó.

- Trước tiên loại trừ số học.

Tần An dở khóc dở cười, cô bé này thật là:

- Bắt đầu từ tối nay, mình sẽ bồi dưỡng them cho bạn, đảm bảo thành tích thi giữa kỳ sẽ nâng cao.

Diệp Trúc Lan đang thắc mắc vì sao Tần An loại trừ môn số học, song nghe tới câu sau liền hỏi vội:

- Tối nay bạn tới nhà mình à?

Tần An sớm có dự mưu rồi, từ cái lần gặp Tôn Tôn ở hiệu sách y đã tìm sách tham khảo cho giáo viên, về mượn giáo án của giáo viên khác trong khu, soạn ra kế hoạch bồi dưỡng cho Diệp Trúc Lan, y thậm chí còn xin cha mẹ mua một cái xe địa hình, nếu không mỗi tối chạy đi chạy lại chết mệt, tiểu học thôn Hợp Hưng cách nhà y không phải gần:

- Đúng thế, mình nói với cha mẹ rồi, kỳ thi giữa kỳ đang tới gần, mình sẽ ở trạch viện ôn tập với Tần Tiểu Thiên, nó bị mình mua chuộc, mình chạy tới nhà bạn cùng học.

Vốn giúp nhau học tập là chuyện tốt, nhưng lại phải lén lén lút lút, ai bảo Tần An muốn kéo thành tích Diệp Trúc Lan lên, còn muốn làm chút việc khác.

- Thế không hay đâu.

Diệp Trúc Lan do dự, nhưng cái mặt hớn hở tố cáo rằng bộ dạng đó chẳng qua đợi Tần An thuyết phục mình, bảo vệ tự tôn của thiếu nữ thôi:

- Có gì mà không hay, chúng ta vì học tập, quang minh chính đại, nói ra cũng không sợ.

Tần An tất nhiên phải lĩnh ngộ được ý của cô:

- Được, tối nay mình đợi bạn.

Diệp Trúc Lan nói ra cảm thấy câu này rất có vấn đề, song không rõ vấn đề ở đâu, lòng mang theo niềm vui và trông đợi chạy xuống lầu:

Hoa la đơn ngoài cửa sổ của Diệp Trúc Lan ở thời tiết phương nam, một năm nở hoa cả bốn mùa, Tần An nghĩ nó nở đỏ rực như vậy là đợi tối nào đó được hái, trong lòng bắt đầu hiện lên bóng dáng Diệp Trúc Lan mặc váy ngủ, vóc người yểu điệu, bàn chân trắng trẻo, áo lót trắng như bông...

Khắp hành lang tầng ba, nơi nào đám học sinh cũng chỉ có một chủ đề đó là nguyện vọng vào cao trung, Chu Thanh Hà và Triệu Vệ Quốc được bốn năm cô nữ sinh vây quanh ríu rít hỏi chuyện, Tần An đi qua vui vẻ vẫy tay chào, hai thằng con trai đều lạnh nhạt, đám nữ sinh đều cảnh giác, cứ như không chú ý là y chạy vào tốc váy người ta lên vậy, kỳ thực Tôn Pháo cũng chưa bao giờ làm trò lưu manh đó.

Tiếng tăm trong trường không tốt, Tần An không quá để ý, quay về chỗ ngồi thấy Tần Tiểu Thiên đang rầu rĩ gục xuống bàn.

- Lại nhớ tới con gái của cô đầu bếp nhà mày ở Đài Loan rồi à?

Tần An nhảy qua bàn, từ khi chỗ ngồi của y bị kẹp giữ Tôn Tôn và Tần Tiểu Thiên, sức nhảy của y tăng lên không ít:

Tần Tiểu Thiên lườm y một cái:

- Em hỏi chú rồi, sức em không thì vào được Nhất Trung, Nhị Trung, còn trung học cao cấp không nổi, trung học nghề gì đó thì giống chỗ tập trung bọn lưu manh học dốt ở Đại Loan, vào đó mất mặt lắm.

- Mày học dốt thì phải chấp nhận thôi.

Tần An đả kích không thương tiếc:

- Anh dám coi thường em à, em thi vào Nhất Trung cho anh xem.

Tần Tiểu Thiên hùng hồn được một giây sau đó như bóng xì hơi, cho hắn học thêm mười năm nữa cũng chẳng vào nổi Nhất Trung:

Tần An lắc đầu, cũng không khuyên giải, Tần Tiểu Thiên muốn vào Nhất Trung thì chỉ cần một cú điện thoại của bác hai là đủ, nếu nói ra, thằng này sẽ không biết tiến thủ.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch