Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 143: Buổi ôn tập thất bại. (1)

Chương 143: Buổi ôn tập thất bại. (1)



Một lúc sau Tôn Tôn về chỗ thấy Tần An hì hụi khắc cái gì đó trên bàn, tò mò liếc mắt qua, sau đó quay đầu đi.

- Sao, bạn cho rằng mình khắc tên bạn lên bàn à?

Tần An cười hì hì:

Tôn Tôn gần đây tăng thêm không ít sức đề kháng với mồm mép của Tần An rồi, tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn y:

- Bọn con trai các cậu thật vô vị, toàn thích vẽ vời khắc linh tinh trên bàn, mà khắc đi khắc lại đều chỉ có một chữ.

Trên bàn của Tần An có một chữ "Nhẫn" do vị tiền bối nào đó khắc, đó là chữ xuất hiện nhiều nhất trên bàn học, còn tưởng Tần An luôn khác người sẽ khắc cái gì khác, không ngờ Tần An cũng khắc một chữ "Nhẫn".

- Vì mình có một cô bạn cùng bàn xinh đẹp quá mức, mình sợ không kìm lòng được mà thích bạn, cho nên khắc chữ nhẫn để nhắc nhở bản thân, học tập là quan trọng nhất, yêu sớm là nguy hại, thấy manh nha là phải bóp chết.

Tần An học giọng điệu nghiêm nghị của Tôn Tôn nói:

Đằng sau liền có tiếng cười khúc khích của Diệp Tiểu Hoa, cô bé này là người luôn hưởng ứng nhiệt liệt những “tuyên ngôn bất hủ” của Tần An, Tần An đáp lại bằng cách làm một động tác cám ơn rất màu mè.

- Chỉ biết nói năng linh tinh.

Tôn Tôn hừ mũi một tiếng, ngồi thẳng lưng lên chuẩn bị vào giờ học, hiện giờ cô hoàn toàn từ bỏ suy nghĩ cải tạo Tần An rồi, không thể không nói đây là một thất bại với chức trách lớp trưởng.

Tần An chuyên tâm khắc chữ, tới khi hết tiết học đã khắc sâu tới hai milimet rồi, đưa tay huých tay Tôn Tôn, nói nhỏ:

- Xem này.

Tôn Tôn vừa nhìn liếc qua một cái vội vàng dùng sách giáo khoa che đi:

- Không được khắc.

- Mình khắc xong rồi, không phải bạn chê bọn con trai chỉ biết khắc một chữ như nhau à?

- Vậy cũng không bảo cậu khắc cái này.

Tôn Tôn còn tưởng mình sẽ không bị Tần An kích thích nữa, lúc này mặt đỏ bừng bừng, vì y hí hoáy cả tiết học biến cuối chữ "Nhẫn" thành chữ "Tôn" rồi, đó vốn chẳng là chữ gì cả, nhưng mà liên hệ với những lời không biết xấu hổ trước đó còn không nhìn ra? Nếu người khác hiểu được, thế nào cũng liên tường linh tinh.

- Vậy phải làm sao đây?

Tần An nghĩ ra chủ ý:

- Hay mình đi mua kẹo cao su, nhai thành bã sau đó nhét lên, đợi nó đen đi giống màu bàn là không ai nhìn ra nữa.

Tôn Tôn thừa biết Tần An bày ra chủ ý này để trêu mình, cô cực kỳ thích sạch sẽ:

- Mai tôi mang nến tới, cậu cũng đến sớm một chút, chúng ta dùng nến lấp lên.

- Chuyện này mình bạn làm là được mà, mình sợ khó mà dậy sớm được.

Tần An khó xử nói:

Tôn Tôn tức lắm:

- Không phải tại cậu, sao tôi phải làm chuyện đó.

- Được, được...

Tần An vội vàng thỏa hiệp, khi Tôn Tôn bắt đầu nói một cách chậm rãi là dấu hiệu cô nàng sắp nổi giận:

Tan học, Tôn Tôn ở lại lớp, đợi học sinh trực nhật quét dọn xong về rồi mới lấy cuốn sách giáo khoa che trên bàn Tần An, thở phào, tên đó làm mình điên mất.

"Lúc nào cũng gây phiền toái cho mình, còn nói muốn làm bạn với mình? Có loại bạn nào như thế không? Đi mua sách còn làm vỡ kính của người ta, liên lụy cả mình vào, sau này làm sao mình dám mua sách nữa, cuối cùng mình phải nhìn tiêu vặt mất một tuần mới đủ tiền đền cho người ta, đồ xấu xa!"

Tần An sớm đã chạy không thấy bóng dáng đâu nữa, Tôn Tôn một mình đi trong ngôi trường vắng vẻ, lẩm nhẩm liệt kê tội danh chồng chất của Tần An.

......

- Buổi tối không được cùng Tiểu Thiên nghịch ngợm, phải cùng nhau học cho tốt.

Lý Cầm nhìn con trai đạp chiếc xe mới mua vội vàng phóng đi, đứng trên hành lang gọi với theo, mặc dù biết con trai chẳng nghe thấy, vẫn không yên tâm dặn thêm vài câu.

Tần An tới trạch viện trò chuyện với ông nội, pha cho ông một ấm trà, đến khi trời tối căn dặn Tần Tiểu Thiên vài câu, sau đó lắp đèn pin lên ghi đông xe, đạp tới tiểu học thôn Hợp Hưng.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch