Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 144: Buổi ôn tập thất bại. (2)

Chương 144: Buổi ôn tập thất bại. (2)


Cuộc sống ở nông thôn không khác nhiều so hàng trăm năm qua, gần như sinh hoạt theo mặt trời, mặt trời lên thì dậy, mặt trời lặn thì đi ngủ, chỉ tám giờ tối là tuyệt đại đa số đèn sẽ tắt đi, chỉ còn ít học sinh thức học bài hoặc là xem TV, bốn bề tối đen, ánh đèn thưa thớt miễn cưỡng giúp người ta xác định phương hướng, chẳng giúp gì được cho người đi đường.

Gió tối hiu hiu mang chút se se lạnh, ánh trăng mông lung chiếu con kênh thẳng tắp chạy xuyên qua quan cánh động rộng bao la, trừ tiếng ếch kêu ộp oạp bên ao nước, tiếng chó cắn ma văng vẳng đâu đây, chỉ còn tiếng đạp xe của thiếu niên đang hướng tới ánh sáng le lói rọi ra từ trong ô cửa sổ hẹp...

Tần An cẩn thận dấu xe sau một bụi trúc khóa lại, hái một cành hoa la đơn ngậm vào mồm, đeo cặp sách leo lên cửa sổ tầng hai.

Cửa sổ không khóa, Tần An quan sát một lúc, xác định Khuông Vịnh Mai không có trong phòng con gái, rón rén bò vào.

Diệp Trúc Lan đang buồn chán gục mặt trên bàn, chẳng có tâm tình nào học tập, vừa thấy Tần An, hai mắt cong vút vô cùng đáng yêu.

- Mình cài then cửa bên trong rồi, mau vào đi.

Diệp Trúc Lan nhận lấy cặp sách của Tần An, nhỏ giọng nói:

- Sau này nếu cửa sổ mở thì bạn cứ vào, nếu không mở, tức là có nguy hiểm.

Cô nhóc này tỉ mỉ lại cảnh giác, không đi làm điệp viên ngầm thật là tiếc.

- Bạn cũng hái hoa la đơn à?

- Ừ mình hái từ trưa.

Diệp Trúc Lan giúp Tần An lau cỏ dính trên mặt:

- Diệp Tử, bạn thật tốt.

Động tác rất tự nhiên, rất bình thường làm Tần An thấy ấm áp, trước kia cha đi công tác bên ngoài trở về, mẹ luôn cầm một cái khăn lông lau mặt cho cha:

- Vậy sau này cũng phải tốt với mình.

Diệp Trúc Lan nhoẻn miệng cười, ngắt cánh hoa la đơn nhét vào miệng Tần An:

- Ngon không?

- Ngon, không biết đây là mật hoa do ong để lại hay là vị vốn có của nó nhỉ?

- Không biết.

Diệp Trúc Lan cũng ngắt một cánh hoa ăn:

- Nhưng mà đừng có lần nào tới cũng hái cả nắm như thế, bạn tới vài lần thì hết sạch hoa mất.

- Hì hì, cành hoa nên bẻ, bẻ đi. Đừng chờ hoa hết, bẻ gì cành không.

Tần An đọc một câu thơ Đường, chợt nhớ ra:

- Diệp Tử, tháng tư năm sau là bạn tròn mười bốn rồi.

Diệp Trúc Lan hứ một tiếng quay đầu sang bên, má nhỏ phồng lên giận dỗi.

Tần An thân mật xỉa tay chọc xì cái má phồng đó:

- Sao mình nhớ nhầm sinh nhật của bạn được, mình đang nói lịch dương.

Người dân trấn Thanh Sơn có thói quen sinh nhật theo lịch âm, thậm chí nhiều người chẳng biết sinh nhật dương lịch của mình là ngày nào, ghi trong hộ tịch giấy tờ đều là lịch âm, sinh nhật Diệp Trúc Lan vào tháng ba âm lịch, chính vào thời gian mưa phùn mù mịt sau Thanh Minh.

- Thế còn được.

Diệp Túc Lan đổi giận làm vui quay đầu lại:

- Mỗi năm mình có hai sinh nhật, một lịch dương, một lịch âm, phải có hai món quà.

- Bạn đúng là tham.

Diệp Trúc Lan cười đắc ý, ngồi xuống lấy một cái hộp nhỏ trong ngăn bàn ra, trên hộp là hình ngộ nghĩnh màu sắc, hình như vốn là hộp kẹo, được khóa bằng khoa đồng to bằng ngón tay. Hộp mở ra, Diệp Trúc Lan dấu sau lưng, lần mò một hồi lấy ra một cái bình nhỏ đen xì xì.

Tần An mất một lúc mới nhớ ra, mỉm cười hoài niệm.

- Đây là quà sinh nhật mười ba tuổi mà bạn tặng mình, bạn nói muốn làm hai hình người, kết quả làm ra hai thứ giống như cái bình, có điều mình thích lắm, lúc bạn quét mực lên đó còn làm bẩn quần áo.

Cái thứ giống hình cái bình đó do Tần An đích thân làm, khi đó y không có chút kiến thức làm gốm nào, chỉ biết dùng đất nặn rồi đem nung:

- Khi đó bạn nói mình về nhà sẽ bị mắng, thế là ngốc nghếch đổ mực lên người chính mình, kết quả bạn cũng bị mẹ bạn mắng, nửa năm không mua áo mới cho nữa.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch