Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 145: Buổi ôn tập thất bại. (2) (1)

Chương 145: Buổi ôn tập thất bại. (2) (1)



Diệp Trúc Lan cầm hai cái cục đất nung, bống nhiên hỏi:

- Tần An, chúng ta sẽ ở bên nhau mãi sao?

- Nhất định, không gì chia rẽ được chúng ta.

Tần An về sau y học được nghề gốm rồi, làm hai con búp bê sứ rất đẹp, nhưng không đưa được cho cô nữa rồi, mãi mãi cất kỹ dưới đáy tủ của y, ức chế không được chua xót, ôm Diệp Trúc Lan vào lòng, má cọ má, ôm một lúc thủ thỉ như nằm mơ:

- Diệp Tử, mình rất nhớ bạn, mười mấy năm rồi, cuối cùng mình cũng nhìn thấy bạn.

Diệp Trúc Lan cứng người một chút, sau đó dần mềm ra, ngửi mùi người Tần An lòng hoảng loạn, đến khi nghe y nói mới tỉnh lại, vội đẩy ra:

- Nói linh tinh, ngày nào bọn mình chẳng gặp nhau.

- Đúng, sau này ngày ngày gặp nhau tới mãi mãi.

Tần An cười, cũng biết vừa rồi dọa cô bé sợ:

- Cứ mỗi lần làm chuyện ngốc nghếch chỉ biết cười ngốc nghếch, học thôi, đừng quên bạn tới đây làm gì.

Diệp Trúc Lan hờn dỗi mắng Tần An, lấy bài tập số học ta:

- Này bạn học lớp 69, giảng bài này cho mình.

Mặc dù thành tích số học của Diệp Trúc Lan chỉ tàm tạm, nhưng Tần An biết cô có một năng lực mẫn cảm với các con số, nếu không sau này chẳng thể tìm được cơ hội sự nghiệp ở lĩnh vực kinh tế toàn con số phức tạp.

Bây giờ Diệp Trúc Lan cho rằng số học bản thân rất tệ vì năng lực đó chưa được khai phá thôi.

Một người giỏi số học thì vật lý và hóa học không thể kém, kiến thức khác nhau nhưng cùng kiểu tư duy logic, hai môn chính trị và lịch sử thì đơn thuần dựa vào học thuộc, tiếng Anh thì Tần An hoàn toàn tự tin giúp Diệp Trúc Lan, chỉ cần tăng cường sử dụng tiếng Anh trò chuyện, chỉ ngữ văn là khó.

Tần An từ nhỏ được ông nội dạy cổ văn, ngay cả khi lên đại học cũng vẫn học, thứ này khó học, hiệu quả chậm, không kết hợp với lắng đọng kinh nghiệm sống và kiến thức đạt tầm nhất định khó phát huy được, thành tích ngữ văn của Tần An thời sơ trung, cao trung cũng không có gì nổi bật, lên tới đại học mới bật hẳn lên, hiển nhiên đem dạy Diệp Trúc Lan là không thể.

Giảng được mấy phút, Tần An không thấy Diệp Trúc Lan có động tĩnh gì, quay sang thấy cô nàng đang lục lọi cặp sách của mình:

- Tần An, bạn mang nhiều đồ ngon quá.

Tần An bất lực, những thứ này vốn định khi về mới đưa cho Diệp Trúc Lan.

- Có mấy vị chocolate mình thích, có dăm bông italia, anh đào khô nữa này.

Diệp Trúc Lan hạnh phúc cúi xuống ôm toàn bộ vào lòng:

- Bác bạn mang từ Đài Loan tới phải không?

- Không, bác mình toàn mang theo đặc sản địa phương, đồ tre ở Trúc Sơn, tảo biển, trà Ô Long, như bao năm qua bác ấy chỉ du lịch ở Đài Loan vậy. Bác mình hớn hở đem tặng hàng xóm, kết quả người ta thấy không phải những món đồ mới mẻ của Đài Loan phồn hoa, đều chẳng mấy hứng thú.

- Vậy đâu ra?

Diệp Trúc Lan đã xé một thanh chocolate cho vào mồm:

- Có người quen ở bên Anh gửi cho mình, chị ấy nghĩ mình là trẻ con thích ăn vặt, gửi một túi lớn.

Đây chỉ là một phần trong số đồ An Thủy gửi cho Tần An thôi, y chia cho cha mẹ chủ yếu là Tần Manh, còn lại mang tới cho Diệp Trúc Lan:

- Thích ăn vặt không nhất định là trẻ con, lớn rồi cúng thích ăn vặt.

Diệp Trúc Lan đính chính, còn đang ăn dở chocola đã vội mở túi quả mác ca ăn, kết quả cậy đau tay không được, giảu môi đưa cho Tần An:

- Hôm nay là ngày đầu tiên, chúng ta không học nữa, cậu bóc cho mình ăn đi, tối mai mình hứa sẽ chăm chỉ học.

Chuyện học tập tối kỵ nhất là hai chữ “ngày mai”, ngày mai, rồi mai lại bảo mai, rốt cuộc không bao giờ học, Tần An vốn định từ chối, nhìn Diệp Trúc Lan hí hửng như con sóc tha đồ ăn vào hang, rốt cuộc đành gật đầu, y thực sự không nỡ từ chối cô bất kỳ điều gì.

- Đừng xị mặt như thế, mai mình chắc chắn sẽ học mà.

Diệp Trúc Lan uốn cong ngón út đưa ra:

- Ngoéo tay, ai nuốt lời là chó con.

Quả mác ca có vỏ rất cứng, nếu không đập nứt đủ dài, khó bóc được vỏ, Tần An miệt mài bóc vỏ, chẳng mấy chốc đút cho Diệp Trúc Lan ăn no.

Diệp Trúc Lan rất tham ăn, nhưng ăn được ít, nhìn trên bàn có một đống vỏ, sờ bụng thấy tròn tròn rồi, lo lắm:

- Buổi tối ăn nhiều thế này liệu có béo không?

- Bây giờ bạn đang lớn, ăn nhiều chút cũng không sao, chỉ cần không phải hôm nào cũng ăn trước khi ngủ là được.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch