Tần An bắt đầu thu dọn sách vở, mưu tính bao lâu mà hùng tâm chẳng thi triển được:
Diệp Trúc Lan ngáp một cái, đá dép đi, chui vào chăn, chỉ lộ ra cái đầu:
- Tần An, đọc bài cho mình nghe đi, vừa dễ ngủ lại có thể ôn tập.
Đúng là căng da bụng trùng da mắt, cô tiểu công chúa này cũng thật biết sai khiến người ta, Tần An lấy sách ngữ văn của Diệp Trúc Lan, ngồi xuống bên cạnh cô, nhỏ giọng đọc:
- Cọt kẹt cọt kẹt, Mộc Lan ngồi dệt vài trước cửa, không nghe rõ tiếng khung cửi, chỉ nghe tiếng Mộc Lan than thở. Hỏi nàng nghĩ gì? Nhớ nhung gì? Nàng không nghĩ gì, nhớ nhung gì, đêm qua thông báo của quân đội, nhà vua trưng binh, có tên cha nàng...
Diệp Trúc Lan nhìn Tần An không chớp, hiển nhiên tâm tư của cô ở chỗ khác, thò tay từ trong chăn ra, sờ trái cổ của Tần An, Tần An né tránh, cô vẫn không chịu thôi, đến khi chạm hai ngón tay vào đó cảm thụ nó chạy lên chạy xuống:
- Hoa Mộc Lan vì sao có thể giả nam mà không ai phát hiện? Cô ấy không có trái cổ, người khác không thấy lạ à, hơn nữa thên thể con gái có nhiều đặc trưng, sao không nhìn ra được chứ?
- Hoa Mộc Lan tòng quân chứ có phải đi chơi đâu, cả ngày họ hoặc là phải thao luyện, hoặc đi đánh trận, nói không chừng ngày nào đó bị thương hoặc chết, về tới doanh là mệt chỉ muốn ăn rồi ngủ, ai rảnh đi xem cổ người khác có cái cục kia không, ngực có to hơn mình không. Người làm lính đều cường tráng, cơ ngực phát triển là bình thường.
Tần An liếc nhìn ngực Diệp Trúc Lan:
- Nếu bạn dùng vải quấn lại, mặc thêm khải giáp dày, người khác cũng không nhận ra.
Diệp Trúc Lan vội kéo chăn che ngực, mắng nhỏ:
- Tiểu lưu manh.
Thăng cấp rồi, từ lưu manh biến thành tiểu lưu manh, coi như có được chút thành tựu, còn về việc bị mắng, Tần An không quan tâm.
Diệp Trúc Lan len lén cúi đầu xuống nhìn, cậu ấy chê ngực mình nhỏ à, cô có chút tức giận, mình mới mười ba tuổi, lớn lên rồi tuyệt đối không thể mặc khải giáp vào là không nhìn ra được.
..........
Tần An khi về trạch viện thì đã là nửa đêm canh ba, lén lút mở cửa, dắt xe vào, dẫm trên cầu thang gỗ cũ kỹ kêu kẽo kẹt lên tầng hai. Đèn còn sáng, Tần Tiểu Thiên mở đôi mắt đỏ ngầu chơi game giống xếp hình trên DOS.
Hắn dùng chiếc máy ibm-thinkpad 7o1c, laptop bươm bướm nổi tiếng lịch sử, dù con mắt của Tần An cũng thấy nó có tạo hình không tệ, gõ bàn phím rất có cảm giác, dù hơn mười năm sau vẫn vô cùng độc đáo xuất sắc.
Tần An càng thích chiếc ThinkPad 850 trong thư phòng của Tần Hướng Sơn, nhưng mà cái máy giá hơn 100.000 ấy được ông coi như bảo bối, bên trong có rất nhiều tư liệu thương nghiệp quan trọng của công ty Đài Loan, bình thường đều bị khóa kỹ.
Tần Hướng Sơn thời gian trước về Thâm Quyến một chuyến, từ đoàn đội quản lý ở Thâm Quyến điều tới một bộ phận, ông đã xác định trong vài năm nới trọng điểm sản xuất máy đập lúa cỡ nhỏ.
Tần An rất bội phục nhãn quang của bác hai, y không có mấy ấn tượng về phương diện nông nghiệp, chỉ biết một điều bắt đầu từ năm 2008, giá gạo thế giới tăng vọt. Nguyên nhân rất nhiều, nhân khẩu tăng mạnh, số lượng người ăn gạo ở Trung Quốc, Ấn Độ và các quốc gia đang phát tăng thêm, gây ra tình trạng thiếu lương thực.
Tình trạng thiếu lương thực này hóa giải khi các tổ chức quốc tế và công ty giống lớn trên thế giới đẩy mạnh giống gạo tạp giao, trong quá trình đó nhu cầu máy đập lúa liên tục tăng theo.
Sản lượng lương thực có lúc lên lúc xuống, nhưng chỉ cần nhu cầu đối với gạo liên tục tăng lên là sẽ phải sản xuất ngày càng nhiều gạo, cần nhiều máy đập lúa, nhu cầu ở lĩnh vực này tiếp tục thịnh vượng, thêm vào công ty bác hai chủ yếu khai thác thị trường Đông Nam Á, có không ít tiện lợi, nhà máy cơ khí sẽ có tiền đồ tốt đẹp.
Những chuyện này nằm ngoài tầm tay của một đứa bé mười ba tuổi, lần trước bác hai nói nhờ y tham mưu cũng chỉ là nói để khuyến khích y thôi, Tần An rửa ráy rồi lên giường, y và Tần Tiểu Thiên đã có giao ước không can thiệp vào công việc của nhau, y cũng chẳng thấy ở cái tuổi này ham chơi một chút có vấn đề gì.
Nằm xuống giường mở mắt nhìn trần nhà, Harry Potter được xuất bản, tài khoản của mình sẽ có không ít tiền, có lẽ nên đem dùng vào việc gì đó chứ không nên để đó lấy lãi.