Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 148: Bạn mới của Tôn Tôn. (1) (2)

Chương 148: Bạn mới của Tôn Tôn. (1) (2)


- Cám ơn, còn việc phải làm.

Tôn Tôn lấy nến và bật lửa trong cặp sách ra:

- Để cho mình.

Thứ Tần An chuẩn bị lại là một túi mùn cưa, đốt nến lên, để nến chảy ra nhỏ vào chỗ lõm, rải mùn cưa lên, nến chưa đông lại hòa cùng với mùn cưa thành màu gỗ tự nhiên.

- Thế nào? Mình thông minh chứ?

Tần An cười khoe khoang với Tôn Tôn rõ ràng rất bất ngờ, lấy một miếng giấy ráp ra cẩn thận mài mặt bàn, tỉ mỉ làm một lúc, không để lại chút vết khắc nào, thậm chí không cảm thấy chỗ đó dùng thứ khác lấp vào, cả mặt bàn hoàn toàn khôi phục nguyên dạng:

Tôn Tôn đưa tay sờ vị trí đó, không khác gì chỗ còn lại:

- Sao cậu nghĩ ra cách này?

- Kinh nghiệm cuộc sống, thêm vào tư duy suy luận.

Kinh nghiệm? Cậu ta làm trò này trước đây sao, Tôn Tôn có chút cảm giác như mắc bẫy, chưa kịp chất vấn thì có một cái đầu nhỏ xuất hiện ở cửa lớp, đôi mắt linh hoạt đáng yêu như nai con.

- Sao các bạn tới sớm thế?

- Á...

Tần An tròn mắt, Diệp Trúc Lan có bao giờ đi học sớm vậy đâu, cô bé này rất thích ngủ nướng cơ mà, rõ ràng không làm gì vẫn có chút chột dạ đáp:

- Sắp thi giữa kỳ rồi, tất nhiên là phải chăm chỉ một chút.

- Oa, mỳ thơm quá, Tôn Tôn, bạn mua ở quán Thập Tự Bình à?

Diệp Trúc Lan chạy vào lớp, ngồi nhìn bát mỳ trên bàn Tôn Tôn, đưa mũi hít hít:

Tôn Tôn liếc Tần An một cái:

- Ừ, mình mua đấy, để mình chia cho bạn một ít nhé.

- Hay quá, mình cũng có cái này cho bạn này.

Diệp Trúc Lan mở cặp lấy hộp cơm màu hồng in hình mèo kitty, chia cho Tôn Tôn một ít:

Nhìn hai cô gái tíu tít trò chuyện chia sẻ đồ ăn với nhau, Tần An thì đứng bên như người thừa, trong đầu hiện lên vô số câu hỏi vì sao? Rõ ràng là Tôn Tôn không hề thích Diệp Trúc Lan, cho dù bọn họ có học chung lớp vũ đạo đi chăng nữa thì một tuần mới có một lần, sao đã thần thiết như thế rồi, Tần An hết nhìn Tôn Tôn lại nhìn Diệp Trúc Lan, ánh mắt ngờ vực:

- Hai bạn …

- Diệp Tử là bạn tôi.

Tôn Tôn đáp ngắn gọn, không giải thích gì thêm:

- Là bạn chính thức, chứ không phải là loại "bạn" tự phong như ai đó đâu nhé.

Diệp Trúc Lan bổ xung, hai cô gái lại cười khúc khích.

Hình như tình bạn giữa các cô gái kiến lập lên rất dễ dàng thì phải, ngay cả chuyện đó mà Tôn Tôn cũng kể với Diệp Trúc Lan rồi, nếu là đứa con trai khác lúc này lúng túng mà bỏ đi chỗ khác, nhưng Tần An thì tất nhiên là khác.

Nước canh xương hầm với nguyên liệu bí mật tỏa mùi hương thơm ngát, nhất là trong phòng học thoáng đãng, chẳng mấy chốc bị mùi thơm lấp đầy, Tần An hít hít, làm bộ đáng thương:

- Kỳ thực sáng nay mình cũng chưa ăn gì.

- Cho bạn một ít...

Diệp Trúc Lan theo thói quen gắp một ít mỳ định đút cho Tần An, tới nửa chừng mới nhớ ra đây không phải là buổi trưa hai người trốn trong vườn trà, bên cạnh còn có người nhìn, lúng túng rụt tay lại:

- Cậu chưa ăn thật à?

Tôn Tôn nghi ngờ:

Tần An liên tục gật đầu, nếu không như thế làm sao thể hiện được thành ý của mình.

Tôn Tôn rời chỗ ngồi:

- Tôi ăn no rồi, đi rửa bát đây.

- Sao bạn ấy ăn ít thế? Mới được vài miếng.

Diệp Trúc Lan nhìn theo bóng lưng của Tôn Tôn, thầm liên tưởng tới nữ chính trong chuyện ngôn tình, giảm ăn để giữ dáng.

Kỳ thực Diệp Trúc Lan rất hâm mộ Tôn Tôn, xinh đẹp duyên dáng, lại có một mái tóc đen dài đen nhánh làm người ta ghen tỵ, tóc cô thì lưa thưa lại còn hung hung nữa, đặc biệt khi Tôn Tôn múa giống như con thiên nga kiêu ngạo, hôm đó nhìn Tôn Tôn múa, cô cũng muốn được như vậy.

Chưa kể thành tích học tập còn số một số hai trong trường, thi vào Nhất Trung khẳng định là không thành vấn đề, còn mình dù vùi đầu vào học cũng không biết có vào được Nhất Trung hay không?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch