Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 149: Bạn mới của Tôn Tôn. (2) (1)

Chương 149: Bạn mới của Tôn Tôn. (2) (1)



Diệp Trúc Lan lòng có tâm sự, vô thức gắp mỳ cho Tần An ăn, nhìn y mút sợi mỳ dài, giật mình:

- Tần An, có phải Tôn Tôn cố tránh đi không?

- Không phải đâu, đừng nghĩ linh tinh.

Tần An cười trấn an, cô nhóc này phản ứng cũng chậm quá đi:

- Lỡ bạn ấy nhìn ra điều gì thì sao?

Diệp Trúc Lan lo lắng:

- Nhìn ra cái gì? Mình và bạn có gì sao? Chúng ta là bạn tốt, sao phải chột dạ?

- Mình chột dạ cái gì chứ.

Diệp Trúc Lan mạnh miệng, còn chưa hôn, chưa phải yêu sớm, chính Tần An nói như thế.

Nhưng làm gì có bạn tốt nào mà đêm khuya leo cửa sổ vào phòng mình, nghĩ tới những chuyện hai người làm với nhau, đều không phải là chuyện dương lá cờ bạn bè ra là có thể làm, dù không phải yêu sớm, cũng không thích hợp để người khác biết, nếu không vì sao phải dấu không cho mẹ biết.

- Kỳ thực Tôn Tôn nhìn ra bí mật trong bài thơ của mình được viết lên bảng thông báo của trường rồi.

- Sao?

Diệp Trúc Lan giật nảy mình:

- Không phải bạn và Tôn Tôn là bạn sao, bạn bè với nhau không nên che dấu gì cả, nếu bạn trân trọng người bạn này, thực sự muốn làm người bạn chân chính của cô ấy không nên dấu chuyện thực tế cô ấy đã biết. Tôn Tôn không phải người nhiều chuyện, sẽ không nói linh tinh đâu, nếu Tôn Tôn hỏi bạn, trong lòng bạn nghĩ gì, cứ nói thế.

Tần An khuyến khích, trước kia Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan vẻn vẹn là biết nhau, thuộc thể loại chạm mặt giữa đường tối đa chỉ gật đầu một cái, nhưng Tôn Tôn biết địa vị của Diệp Trúc Lan trong lòng y. Một là cô gái y yếu thương nhất, một là người bạn thân nhất, nếu hai cô gái có thể trở thành bạn, Tần An mừng còn chẳng kịp, tích cực hỗ trợ họ củng cố tình bạn.

Có nhiều chuyện các cô gái tâm sự với nhau sẽ thích hợp hơn với y, Tôn Tôn thực sự quá cô độc.

Diệp Trúc Lan thu dọn hộp thức ăn:

- Xấu hổ chết đi, mình không dám nhìn Tôn Tôn nữa.

- Sao lại không dám nhìn mình?

Tôn Tôn đi vào lớp, vừa vặn nghe thấy câu này:

Diệp Trúc Lan á một cái, cúi đầu chạy mất.

Tần An ngả lưng dựa vào bàn sau:

- Mình nói, bạn đã phát hiện ra bí mật trong bài (Trúc Diệp Thanh) của mình.

- Quả nhiên hai bạn đã tới loại quan hệ đó...

Tôn Tôn lắc đầu, trong quan niệm của cô, Tần An và Diệp Trúc Lan đã đi quá giới hạn, nếu Tần An đã thổ lộ tình cảm với Diệp Trúc Lan mà hai người vẫn giữ trạng thái thân mật, tức là trong lòng đều hiểu tâm ý đối phương, có nghĩa là yêu sớm.

Ở phương diện này, Tôn Tôn thành thục hơn Diệp Trúc Lan rất nhiều, cô sẽ không để bị lừa vì Tần An lấy lý do chưa hôn là chưa phải là yêu sớm, dù sao Tôn Tôn hơn bọn họ một tuổi.

- Loại quan hệ nào? Cứ như bọn mình làm chuyện gì mất mặt lắm ấy.

Tần An vỗ trán, như nhớ ra chuyện gì:

- Mình cũng viết cho ai đó những dòng rất mùi mẫn, có phải là cũng có quan hệ đó rồi không?

- Tôi và cậu không giống cậu và Diệp Tử.

Tôn Tôn nói xong mới biết lại bị Tần An đưa vào bẫy, cứ như họ là tình cảm tay ba vậy:

- Sao cậu nói cho Diệp Tử biết để làm gì?

Diệp Trúc Lan vô tư, đơn thuần, Tôn Tôn càng tiếp xúc càng thích, cô vốn không có nhiều bạn, không muốn vì Tần An mà khiến Diệp Trúc Lan tránh mặt mình... Vừa rồi Diệp Trúc Lan chạy đi, không dám nhìn cô, vậy mà tên này lại dửng dưng như không, làm Tôn Tôn tức giận.

- Bạn bè với nhau nên chân thành, chia sẻ bí mật nhỏ trong lòng, càng dễ tăng tiến tình bạn.

Tần An thực sự mong họ thành bạn thân thiết:

- Con trai và con gái khác nhau, cậu chẳng hiểu gì hết, chỉ làm bừa là giỏi thôi.

Tôn Tôn hừ một tiếng:

- Tôi đi tìm bạn ấy.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch