Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 150: Bạn mới của Tôn Tôn. (2) (2)

Chương 150: Bạn mới của Tôn Tôn. (2) (2)


Tần An nhún vai cười, y biết Tôn Tôn sẽ làm thế, vì cô là tảng băng ấm áp, rất khó làm bạn, một khi thành bạn bè, sẽ vô cùng nhiệt thành, thậm chí hi sinh vì bạn.

Hai cô gái tới thư viện nhỏ thì thầm với nhau, tới khi giờ tự học buổi sáng bắt đầu Tôn Tôn mới về lớp, trừng mắt với Tần An.

- Bạn nói gì với cô ấy?

Tần An hứng thú hỏi, vừa nãy rất muốn đi nghe trộm, nhưng nghe trộm tâm sự của các cô gái là tối kỵ, đành nhịn:

- Không nói với cậu.

Tôn Tôn mở cặp, không thèm nhìn Tần An:

Tần An bĩu môi, có gì ghê gớm đâu, tối nay mình hỏi Diệp Trúc Lan còn chẳng phải ra sao.

- Diệp Tử cũng không nói cho cậu đâu.

Tôn Tôn bổ xung cứ như biết Tần An đang nghĩ cái gì:

Tần An không dây dưa nữa, lấy bút ra, vừa ư ử hát gì đó vừa vẽ lên giấy.

- Cái gì thế? Mỳ à?

Tần Tiểu Thiên thở hồng hộc chạy vào lớp, ném cặp sách xuống bàn, ngó sang nhìn Tần An vẽ vời:

- Giun đũa đấy.

Tần An nhìn Tôn Tôn cố ý nói lớn hơn:

- Ở trong bụng anh mày.

- Kinh thế.

Tần Tiểu Thiên nhăn mặt tránh sang bên.

… …

Lớp 68 cách lớp 69 văn phòng làm việc của giáo viên, một cái ống sắt trên lan can hành lang ngoài văn phòng, phân chia không gian hoạt động hết tiết học của hai lớp thành hai khu rõ ràng.

Diệp Trúc Lan giống như cô vợ nhỏ bị người ta bắt được khi vụng trộm, không chịu cùng Tần An lén chạy ra vườn trà ăn trưa ngay dưới vành mắt của Tôn Tôn nữa.

Tần An đành cùng cô cách ống sắt một trái một phải ăn cơm trò chuyện, tất nhiên cũng không thể có bất kỳ hành động thân mật nào, Diệp Trúc Lan thèm món tai lợn muối mà Tần An mang theo cũng phải nhân lúc không ai chú ý lén gắp nhanh.

Quả nhiên bất kể Tần An vắt óc vòng vèo thăm dò thế nào, Diệp Trúc Lan không chịu nói buổi sáng hai cô gái tâm sự gì với nhau.

- Chuyện của con gái với nhau, không cho bạn dò hỏi.

Diệp Trúc Lan cảnh cáo Tần An, cẩn thận nhìn xung quanh, hạ thấp giọng nói:

- Tối nay bạn tới không được hái hoa nữa, sáng nay mẹ mình đi tản bộ nhìn thấy, còn mắng chửi không biết là đứa bé tham ăn nào, mẹ mình thích hoa lắm.

- À phải, sáng nay bạn tới sớm thế làm gì?

- Học, gần đây mình nhờ Tôn Tôn ôn tập cho mình, vốn mình không muốn nói ra, để khi thành tích tốt, khiến bạn bất ngờ một phen.

Diệp Trúc Lan tỏ ra vô cùng đắc ý:

Quả nhiền đứng bao giờ cho rằng anh có thể hoàn toàn hiểu được một cô gái, nếu không sẽ có ngày nếm trái đắng, có điều đây là chuyện tốt, Diệp Trúc Lan có ý thức tự giác học tập như vậy, chỉ cần cố gắng, ba người họ nhất định sẽ cùng vào Nhất Trung.

Đếm giờ ngủ trưa, Tần An lấy cớ đi tìm Liêu Du để xin phép Tôn Tôn, đây là lý do rất đường hoàng, Tôn Tôn cũng chỉ đành gật đầu, đồng ý không viết tên y vào danh sách trốn ngủ trưa.

- Cô Liêu, cô có trong phòng không ạ?

Lần này Tần An lịch sự gõ cửa, lần trước nghe lời mẹ tới tìm Liêu Du hòa hoãn quan hệ, gặp phải chuyện Liêu Du sốt cao, tích cực giúp đỡ. Từ đó Tần An cảm thấy Liêu Du cố ý né tránh mình, bình thường tình cờ chạm mặt cũng bộ dạng cố nén tức giận.

Tần An thấy Liêu Du không có lý do gì có thái độ đó với mình, mặc dù công chính của Tần Viên, nhưng tính ra vẫn là mình giúp cô ta một việc lớn, lòng có chút chột dạ, chỗ không nên nhìn cũng nhìn rồi, không nên sờ cũng sờ rồi, không nên cởi cũng cởi rồi.

Nhưng mà hôm đó Liêu Du ngủ mê, không thể biết được là mình làm, Tần An nghĩ, thái độ của Liêu Du với mình bây giờ, nhất định có lý do khác.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch