Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 151: Không muốn người ta biết thì đừng làm. (1)

Chương 151: Không muốn người ta biết thì đừng làm. (1)



- Vào đi.

Liêu Du có chút lơ đễnh đáp, gần đây tâm trạng của cô không tốt, La Ba Phu không những đặt ra nhiều điều kiện vô lý trong chuyện ly hôn, còn gây khó dễ cản trở cô gặp con gái mình, cô lại là người vùng ngoài, một thân một mình không ai giúp vô cùng phiền muộn và mệt mỏi, lúc này đang mải cân nhắc điều kiện La Ba Phu mới nói hôm qua, không chú ý ai vừa gọi cửa:

Giọng Liêu Du có vài phần ngái ngủ, sự dụ hoặc của thiếu phụ thành thục cứ luôn lộ ra qua lúc lơ đãng như thế, nghe giọng đó, trong đầu Tần An tưởng tượng ra cảnh Liêu Du tóc rối, lười nhác mặc áo ngủ nằm trên giường.

Tần An đẩy cửa, đáng tiếc không giống trong tưởng tượng, Liêu Du đang chấm bài ở gian ngoài, đeo kính đen, tóc tùy tiện vắt qua bên vai, một tay chống má, đôi mắt khép hờ.

Trời lạnh dần, Liêu Du không mặc váy mát mẻ gây cám dỗ nữa, áo len đỏ cổ tròn, quần dài màu đen, giày da trắng đế bằng đơn giản, giảm vài phần gợi cảm thêm vài phần sức hút thanh xuân của nữ tử trẻ.

Liêu Du ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tần An, sắc mặt thay đổi ngay tức thì, cảnh giác nhìn y:

- Em tới đây làm gì?

- Cô giáo Liêu, là thế này, gần đây em có chút hứng thú với ghi ta, nghe nói cô có, cho nên em muốn mượn cô đàn thử.

Tần An thái độ thành khẩn, giống như đưa trẻ ngoan ngoãn:

Liêu Du không bị vẻ ngoài đó đánh lừa, đôi mắt kia trong veo, nhưng lại vững vàng không hề có sự rụt rè khi đối diện với giáo viên, đứa bé này có thể làm ra những việc rất quá đáng... Thực tế, nó đã làm những chuyện rất quá đáng đó với mình:

- Tần An, em nghĩ nếu hai người ở trạng thái đối địch không hữu hảo, một bên có lý do gì khi gặp khó khăn lại đi nhờ bên kia giúp đỡ, hơn nữa bên kia có lý do gì không quan tâm tới quan hệ không tốt giữa hai bên mà vô tư giúp đỡ.

- Cô Liêu, ví dụ của cô phức tạp quá, cô là giáo viên, em là học sinh, cái gì mà không hữu hảo, cái gì mà đối địch ạ? Giáo viên và học sinh làm sao lại có thứ quan hệ đó.

Tần An lắc đầu, dứt khoát phủ nhân quan hệ không phải giáo viên và học sinh giữa hai người.

- Khỏi cần vờ vịt trước mắt tôi, em có lúc nào coi tôi là giáo viên à? Lúc em uy hiếp tôi, có nghĩ tới tôi là giáo viên của em không? Những việc em làm với tôi, có cái nào giống hành vi của một học sinh không?

Liêu Du vô cùng nghiêm túc:

- Tần An, hôm nay em tới rất đúng lúc, tôi đã quyết định ròi, không để em uy hiếp nữa. Chuyện La Ba Phu làm liên quan gì tới tôi? Em tung hê ra, tôi càng dễ dàng ly hôn. Tôi cũng nói với cha mẹ em, chuyện xấu em làm với tôi.

- Em làm chuyện xấu gì với cô chứ?

Tần An hơi sợ thật, y biết một khi nữ nhân kích động, bấp chấp đáng sợ thế nào.

- Hôm đó, hôm đó... Chính là hôm sau khi em bị bắt cóc về nhà, chiều hôm đó, em tới nhà tôi phải không?

Liêu Du hít sâu một hơi nén giận nói ra:

- Sao cô biết?

Tần An không định phủ nhận:

- A, em không chối nhỉ? Muốn người ta không biết thì đừng làm.

Liêu Du nhớ lại hôm đó lúc tỉnh lại, vén chăn ra kinh hoàng phát hiện áo lót của mình bị cởi ra, cô đã vô cùng sợ hãi, nếu không phải thấy váy còn nguyên, hạ thân không có cảm giác khác lạ, cô cho rằng mình bị người ta cưỡng bức.

Bị hoảng sợ làm đầu óc nhanh chóng tỉnh lại, nhìn áo lót lỏng lẻo, ngực không đau nữa, sữa như bị hút hết, còn có hộp thuốc kháng sinh đã mở và cốc nước uống dở, loáng thoáng nhớ hình như trong lúc mê man có ai bú sữa của mình.

Lúc đó Liêu Du cũng không biết là ai vào phòng mình, không phải La Ba Phu, La Ba Phu dạy ở Nhất Trung, trong tuần không có khả năng về trấn Thanh Sơn. Liêu Du cẩn thận nghe ngóng hàng xóm có thấy ai vào nhà mình không, không ai biết, tới khi gặp được Lý Cầm, vô ý tiết lộ Tần An buổi chiều hôm đó tới thăm.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch