Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 152: Không muốn người ta biết thì đừng làm. (2)

Chương 152: Không muốn người ta biết thì đừng làm. (2)


Khi ấy Liêu Du không để lộ ra điều gì khác thường, nhưng đã khẳng định, người làm chuyện kia với mình là Tần An.

Tưởng tượng cảnh một đứa bé làm loại chuyện đó với mình, Liêu Du vừa bẽ bàng vừa ghê sợ, loại hành vi đó đã hoàn toàn vượt qua hai chữ nghịch ngợm rồi.

Tần An thì nghĩ chẳng lẽ mình rời khỏi phòng Liêu Du bị ai đó vô tình nhìn thấy, lúc đó mình vừa chột dạ vừa bế Tần Viên nên không chú ý?

- Em khỏi cần nghĩ nữa, là mẹ em nói cho tôi biết.

Liêu Du khoanh tay trước ngực, dùng thái độ thẩm vấn tội phạm nhìn Tần An:

Té ra là thế, đầu óc mình làm sao vậy, khả năng đó cũng không đoán ra, Tần An cười ngượng:

- Khi đó em cũng hết cách, cô bị viêm nơi đó dẫn tới sốt cao, nếu không giải quyết vấn đề bị tắc, thuốc kháng sinh không mấy tác dụng.

- Chuyện đó.. loại vấn đề đó mà em có thể tùy ý giải quyết à? Lúc đó em không biết gọi mẹ em sao?

Nếu là đứa bé mười ba tuổi khác, Liêu Du tuy xấu hổ, nhưng không giận, thậm chí khen nó nhanh trí, sau đó nghĩ cách để nó mau chóng quên đi, không nhắc tới với ai, chỉ cần vừa dỗ vừa dọa là được.

Nhưng đó lại là Tần An, Liêu Du tất nhiên nghĩ tới phương hướng ý đồ xấu, không khác gì bị nam tử trưởng thành nhìn hết, thuận tiện chơi đùa một phen.

- Khi đó mẹ em đi mua thức ăn, cô cũng biết đấy, khu tập thể nếu không phải cuối tuần, cơ bản không có ai. Hơn nữa chẳng lẽ cô không có chút ấn tượng gì về việc mình làm, đó là do cô chủ động ôm đầu người ta vào... Không phải là em chủ động...

Tần An cũng đoán ra Liêu Du suy nghĩ không hay về mình, hôm đó mình làm quân tử, ngay cả nhìn cũng không nhìn, y chẳng muốn giải thích là Tần Viên làm:

- Cô cũng biết, em không kiếm cơ bao biện cho hành vi của mình.

Liêu Du mím chặt môi, ngực phập phồng, cô không ngờ chuyện lại như vậy, tâm tư lần nữa hỗn loạn, đưa tay day huyệt thái dương, cô không nghi ngờ Tần An bịa cớ, nó có vô số lý do phủ nhận, không cần lấy lý do hoàng đường nhất.

Huống hồ Liêu Du cũng tự biết vì nuôi con nhỏ, giống nhiều người mẹ khác, đều bị đứa bé khóc quấy khiến ngày đêm mỏi mệt, đôi khi nghe thấy tiếng con khóc, đang ngủ theo bản năng ấn miệng nó vào vú mình, rồi cứ thế ngủ tiếp, đó là hành động bản năng.

Liêu Du cũng nghĩ tới tình huống đó, Tần An biết mình bị căng sữa đau đớn, không thể mặc áo lót, lúc nó đang cởi ra, mình lại coi thành con mình... Tức thì không còn lý do trách Tần An nữa, song không bỏ thể diện xuống nói thêm gì khác, hai người cứ thế ngồi im lặng, không khí bị sự xấu hổ làm ngưng trệ.

- Cô Liêu, em tới mượn ghi ta.

Tần An lúng túng, cảm giác đáng lẽ nên nhắc tới Tần Viên sớm hơn, giờ mà nói, e Liêu Du không tin, vẻ mặt bối rối đó khiến trong lòng có vốn còn tồn tại chút phản cảm mờ nhạt với Liêu Du cũng tiên tan hết, lên tiếng phá vỡ im lặng:

- À... Ở nhà... Không, không phải...

Liêu Du đầu óc hỗn loạn, nhắm mắt lắc đầu một cái:

- Ở trên giường, sau rèm.

Tần An đi vào gian trong, kết quả lấy được ghi ta ở góc tường, tay đặt lên dây đàn, đi ra ngoài.

- Em mang đi đi.

Liêu Du phẩy tay, lúc này người cô không muốn nhìn thấy nhất là Tần An:

- Em muốn làm quen cảm giác trước, sau đó mới mượn, em mang về lớp bây giờ, bọn con trai nó nghịch hỏng ngay.

Tần An có ngón tay thon dài linh hoạt, đó là một trong nguyên nhân y làm ra rất nhiều thứ tinh xảo, ngón tay lướt qua dây đàn phát ra âm thanh khe khẽ, âm thanh khá chuẩn chỉ là không tốt lắm, cái ghi ta này xem ra làm từ chất liệu rẻ tiền thôi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch