Căn phòng nhỏ chưa tới hai mươi mét vuông giữa buổi trưa yên tĩnh cuối thu, thi thoảng có tiếng gảy đàn tình tang.
Tiếng đàn chẳng hề có chút quy luật nào truyền vào tai Liêu Du, không khác gì tiếng ồn khó chịu, làm cô muốn lờ Tần An đi cũng không được, gắt giọng nói:
- Tần An, hiện là giờ ngủ trưa.
- Kỳ thực em chơi đàn hay lắm đấy.
- Em đang gây tiếng ồn thì có.
Liêu Du ở trong khu tập thể giáo viên hơn hai năm rồi, ở trường cũng chưa bao giờ thấy Tần An thể hiện chút thiên phú ấm nhạc nào.
- Thấp thoáng cầu treo cách khói đồng,
Bờ tây ghềnh đá hỏi ngư ông.
Hoa đào trôi mãi theo dòng nước,
Động ở bên nào mé suối trong?
Tần An vừa gảy đàn vừa hát bài Hoa đào nở được phổ nhạc từ Đào Hoa khê của Trương Húc, đây vốn là bài bát cần phối hợp với đàn cầm và sáo, giờ lại dùng ghi ta, nhịp điệu nhanh hơn một chút song lạ tai hấp dẫn:
Liêu Du ngạc nhiên, giọng Tần An không phải quá hay, nhưng về nhạc lý rất chuẩn, lại giàu tình cảm, ngẩng đầu lên thấy y đang mỉm cười nhìn mình, trong mắt có chút khiêu khích và đùa giỡn, bất giác để lộ ra chút xấu hổ.
Tần An không cố ý dùng thái độ này với Liêu Du, chỉ là nhìn Liêu Du bất giác liên tưởng tới hoa đào, nếu nói dung mạo tươi đẹp tựa hoa đào, thì Liêu Du xứng đáng với so sánh đó.
Y đơn thuần vì mang tâm thái người trưởng thành, tích cách lại thoải mái khoát đạt, ngay cả khi lập gia đình, vợ con hạnh phúc, lúc làm việc cộng tác cùng mỹ nhân, có nam nhân nào lại không mồm mép đùa giỡn một chút? Nhưng chỉ giới hạn ở đó thôi, không hề có ý gì khác.
Với Lý Tâm Lam coi như cô em gái cũng vậy, với Tôn Tôn là hồng nhan tri kỷ thân thiết cũng vậy, với An Thủy không khác gì người thân trong gia đình cũng vậy, chỉ riêng với Diệp Trúc Lan là y có ý đồ thật.
- Cảm giác khá tốt, xem ra còn nhớ một chút, chưa quên hẳn, sau này em lại mượn, cám ơn cô Liêu.
Tần An đặt ghi ta vào chỗ cũ, sau đó tạm biệt Liêu Du rời văn phòng, y muốn đàn một ca khúc cho Tôn Tôn nghe coi như quà sinh nhật, cần tập luyện tránh khỏi ngượng tay.
… …
… …
Cứ tưởng mới ở chỗ Liêu Du có một lúc, không ngờ gần hết giờ nghỉ trưa rồi, Tần An rảo bước về lớp, vừa đi qua khúc rẽ cầu thang chợt nhìn thấy Chu Thanh Hà đang nói chuyện với Tôn Tôn.
Chu Thanh Hà luôn mang theo sự tự tin vì hoàn cảnh ưu việt hơn bạn học, mặt trắng trẻo, cười sáng láng, rất hợp với hình tượng hoàng từ bạch mã.
Tôn Tôn dự vào lan can hành lang, mái tóc dài buông xuống tận thắt lưng, chiếc áo nhung ca rô đen hồng, quần xám nổi bật đôi chân dài đều đặn, đang rất chăm chú lắng nghe.
Lấy danh nghĩa lớp trưởng, Chu Thanh Hà gọi Tôn Tôn ra ngoài, chỉ nói vài câu chuyện phân chia khu vực quét dọn vệ sinh chung của hai lớp, sau đó nhắc tới chuyện sinh nhật của Tôn Tôn.
- Bạn có yêu cầu gì về các món ăn hay bài trí gì ở lễ sinh nhật không?
Tôn Tôn lắc đầu:
- Không phải khách sạn có thực đơn tiêu chuẩn cho từng trường hợp rồi sao?
- Tất nhiên là có, nhưng khách sạn luôn chú ý tới ý nguyện cá nhân của khác.
Nhà Tôn Tôn đặt tiệc sinh nhật ở khách sạn Thanh Hà,
Cha Tôn Tôn tên là Tôn Ngạn Thanh, nhưng người trấn Thanh Sơn đều gọi ông ta là Tôn Đại Hộ, vì ông ta có thể tính là người giàu lên sớm nhất trấn Thanh Sơn.
Tôn Ngạn Thanh nắm trong tay đội vận chuyển, khi tiếp nhận vụ làm ăn lớn, một hai tháng không ở nhà cũng là chuyện thường, vì thế mà tạo nên tính cách độc lập của Tôn Tôn, vì cô còn chăm sóc một người mẹ ốm yếu.
Vì quanh năm bôn ba bên ngoài, Tôn Ngạn Thanh rất áy náy với vợ con, với con gái càng thêm chiều chuộng, tranh thủ sinh nhật con gái về nhà, mời vài người thân tới khách sạn Thanh Hà mừng sinh nhật của Tôn Tôn.
Khách sạn Thanh Hà làm ăn rất tốt, mỗi ngày không biết bao nhiêu bữa tiệc sinh nhật, kết hôn, mừng thọ tổ chức ở đó, tuy còn một thời gian nữa mới tới sinh nhật con gái, Tôn Ngạn Thanh lo khi ấy không còn chỗ, nên đặt trước một phòng bao.
Tần An vẫy tay:
- Hai vị lớp trường, đang bàn chuyện kỷ luật ai đó?
Chu Thanh Hà không quan tâm kẻ không cùng cấp bậc, cũng coi như y không tồn tại, bước qua một bên, mỉm cười nói: