Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 154: Cô bạn cùng bàn của tôi. (1) (2)

Chương 154: Cô bạn cùng bàn của tôi. (1) (2)


Phong độ vẫy tay rời đi.

Tần An nháy mắt với Tôn Tôn:

- Chu Thanh Hà đẹp trai đấy nhỉ?

Tôn Tôn khẽ lắc đầu:

- Chẳng có gì mà đẹp trai hay không đẹp trai, đều là trẻ con cả, không nên để ý vẻ bề ngoài.

Đúng là câu trả lời tiêu chuẩn của cô học trò gương mẫu, Tần An khoe khoang:

- Cậu ta hẳn cho rằng bản thân rất đẹp trai, thực ra mình mới là người đẹp trai nhất trường.

Tôn Tôn liếc y một lượt từ trên xuống dưới như đánh giá, cái đuôi ngựa kiêu ngạo hất lên, đi thẳng vào lớp học.

Giờ ngủ trưa kết thúc, loa phóng thanh trường tuyên bố, thứ hai thứ ba tuần sau thi giữa kỳ, các lớp bồi dưỡng nghệ thuật tạm nghỉ.

Sinh nhật Tôn Tôn vào thứ bảy, thứ bảy không đi học, những bạn học biết sinh nhật của cô đều tặng quà sớm vào thứ sáu.

Thứ Tôn Tôn nhận được nhiều nhất là thiệp chúc mừng sinh nhật được viết nắn nót rất nhiều lời chúc hay, trẻ con năm thứ ba sơ trung vì thường phải mua tài liệu học tập, ít nhiều có chút tiền tiêu vặt trong túi. Bất kể quan hệ với Tôn Tôn qua lại đều không keo kiệt vào lúc này, vì mình cũng có sinh nhật, mình không tặng quà người khác, đến sinh nhật mình cũng không thu được quà.

Có qua có lại xem như một đặc sắc của người Trung Quốc, từ nhỏ đã đi sâu vào lòng người.

Thiệp chúc mừng chất thành một đống trên bàn Tôn Tôn, đại đa số là kiểu bươm bướm, mở ra một cái có nhiều trò thú vị, cầu kỳ hơn một chút là thiệp có nhạc.

Diệp Tiểu Hoa và mấy cô gái tương đối thân thiết với Tôn Tôn tặng một cuốn vở luyện chữ, một cái két tiền nhỏ có khóa, bên trong viết " Chúc mừng bạn tốt mãi mãi của bọn mình sinh nhật vui vẻ".

Diệp Trúc Lan tặng cho Tôn Tôn một đôi giày múa, Tôn Tôn rất thích, vì trên mỗi đôi giày có một con bướm nhỏ màu bạc, cánh bướm sẽ đập lên theo mỗi nhịp bước chân, vô cùng thích mắt, xem như là món quà mà Tôn Tôn thích nhất tới lúc này.

Đến ngay cả Tần Tiểu Thiên chưa quen biết bao lâu, trên lớp chẳng mấy khi nói chuyện cũng tặng cho Tôn Tôn một cuốn sổ tay, vậy mà Tần An chẳng có động tĩnh gì, làm Tôn Tôn lấy làm lạ.

Tôn Tôn không thất vọng, cô không tin Tần An ngày nào cũng bày trò gây chú ý với mình là lại không tặng quà, trong lòng có chút trông đợi, cũng có chút lo lắng, vì Tần An luôn làm chuyện làm người ta trở tay không kịp.

Tới tận khi tan học, Tần An vẫn cứ như hoàn toàn quên mất chưa tặng quà cho Tôn Tôn, ngược lại rất hứng thú với món quà người khác tặng, lật xem thiếp mừng mà Tôn Tôn thu được, gặp tấm thiệp có lời chúc “ám muội” một chút cố ý dụng giọng cổ quái đọc ra khiến Diệp Tiểu Hoa cười mãi, lại còn mặt dày nói nếu Tôn Tôn thấy nhiều sổ tay quá, có thể chia cho y cầm giúp.

Tôn Tôn không thèm để ý, Tần An càng như thế, Tôn Tôn càng tin chắc Tần An có món quà đặc biệt cho mình, không thể phủ nhận, Tần An đã thành công lẻn vào cuộc sống của cô dù không được chào đón lắm.

Tần Hoài tuyên bố tan học rời lớp, đại bộ phận học sinh reo hò đeo cặp chạy đi, chẳng mấy chốc trường học trở nên vắng vẻ hơn nhiều, lúc này Chu Thanh Hà đi vào lớp, tay cầm một cái hộp quà được đóng gói cực đẹp.

- Tôn Tôn, đây là quà sinh nhật mình tặng bạn, chúc bạn sinh nhật vui vẻ.

Chu Thanh Hà tự tin đưa món quà của mình ra, hắn tốn những năm đồng chỉ để đóng gói món quà này, bên ngoài giấy bóng kính lóng lánh ánh bạc, dùng lụa hồng thắt nơ bướm to tới quá mức, riêng tiền bọc quà đã hơn tuyệt đại đa số quà của đám bạn học.

- Oa, rốt cuộc là cái gì vậy?

Món quà của Chu Thanh Hà thu hút mấy cô gái còn chưa rời lớp học, Tiền Lâm Lâm càng khoa trương kêu lên, nhà cô gần nhà Chu Thanh Hà, khá thân thiết biết hắn để ý Tôn Tôn từ lâu:

- Tôn Tôn, mở ra, mở ra đi.

Mấy cô gái nhao nhao cả lên, bọn họ rất tò mò bên trong gói quà đẹp đẽ kia sẽ giá trị tới mức nào, vài nam sinh khó chịu đi nhanh khỏi lớp, chỉ có Tần An ngồi bên chống cằm hứng thú chờ đợi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch