Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 155: Cô bạn cùng bàn của tôi. (2) (1)

Chương 155: Cô bạn cùng bàn của tôi. (2) (1)



Bình thường bạn bè tặng quà không ai lại mất lịch sự mà từ chối, nhưng món quà quá quý trọng, Tôn Tôn sẽ không nhận, định mở ra trước xem có phải là món quà thích hợp hay không rồi mới quyết định, ngón tay nhẹ nhàng cởi nơ, bóc giấy bóng làm người khác nhìn sốt ruột muốn mở giúp.

- Walkman, là một chiếc Walkman.

Đó là một chiếc Walkman màu bạc, vừa sang trọng vừa hiện đại, đến cả Tần An cũng bất ngờ, không phải vì giá trị, mà món quà này rõ ràng rất hợp sở thích của Tôn Tôn, chứng tỏ Chu Thành Hà bỏ không ít công sức tìm hiểu.

Mặc dù không phải là Sony Walkman, chỉ là hàng trong nước, nhưng ở thị trấn Thanh Sơn vẫn rất hiếm có, còn Sony Walkman thì khỏi nói đi, thuộc loại xa xỉ tuyệt đối rồi.

Chiếc Walkman sản xuất trong nước này ít nhất hơn một trăm đồng, chỉ có học sinh có gia cảnh không tệ, thành tích cực tốt ở kỳ thì cuối kỳ, sau khi đấu tranh với cha mẹ giành quyền chi phối tiền mừng tuổi được cha mẹ "giữ hộ", mới có thể mua được.

Đám nữ sinh xúm quanh, ai nấy như đều biến thành Diệp Trúc Lan, mỗi người sờ một cái.

Tần An biết, món quà tốn rất nhiều tâm tư của Chu Thanh Hà thất bại rồi, Tôn Tôn tuyệt đối không nhận, món quà đắt tiền thế này khiến cô cảm thấy khó xử hơn là vui vẻ.

Quả nhiên Tôn Tôn giữ tay Tiền Lâm Lâm đang định mở hộp chiếc Walkman ra, đẩy cả gói quà vào tay Chu Thanh Hà, lắc đầu:

- Món quà quá đắt, xin lỗi, mình không thể nhận được.

Diệp Tiểu Hoa cũng tiếc lắm, song cũng tán đồng, đem cả giấy bóng kính mà Tôn Tôn bóc ra, cẩn thận gấp gọn gàng đặt lên hộp quà, trả cho Chu Thanh Hà lúng túng đứng đó.

Tiền Lâm Lâm khuyên:

- Bạn nhận đi, nhà Chu Thanh Hà giàu lắm, món quà này với cậu ấy mà nói không là gì.

- Đối với cậu ấy không là gì, nhưng đối với tôi mà nói thì quá đắt, tôi không thể tùy tiện nhận món quà quá đắt được.

Tôn Tôn rất nghiêm túc:

- Chu Thanh Hà, tôi nhận lời chúc mừng của bạn rồi, vậy là đủ, cám ơn bạc, còn món quà này không thể nhận.

Vốn tưởng Tôn Tôn sẽ rất vui mừng, không ngờ bị từ chối trước mặt bao người, song trải qua vài giây lung túng, Chu Thanh Hà lấy lại bình tĩnh cũng nhanh:

- Tôn Tôn, nói thế, nếu mình tặng bạn món quà chỉ mười đồng, bạn sẽ nhận.

- Đúng vậy.

- Mình biết bạn theo học lớp âm nhạc, chiếc Walkman này sẽ giúp ích rất nhiều, mình tặng bạn món quà này không phải vì giá trị của nó.

Chu Thanh Hà chân thành:

- Với mình đây không phải là thứ có giá một trăm đồng, chỉ là món quà thích hợp để tặng cho bạn thôi, nếu bạn không nhận, mình sẽ rất buồn.

Mặc dù lời của Chu Thành Hà có chút hiềm nghi khoe khoang, song phải nói hắn có tư cách nói như thế, nhà Chu Thanh Hà cực kỳ giàu, đó là điều ai cũng biết, kết hợp với gương mặt buồn buồn đó, cả Diệp Tiểu Hoa cũng mủi lòng rồi,

Tôn Tôn có chút ngần ngừ, môi mím chặt.

Tần An vốn chỉ mang tâm tình người ngoài cuộc ngồi nhìn trò vui, y không biết bao lần chứng kiến Tôn Tôn xát muối vào những chàng trai tội nghiệp theo đuổi mình, thậm chí đôi lúc y bị Tôn Tôn lấy ra làm bình phong.

So với trẻ con cùng tuổi Chu Thành Hà rất khá rồi, hắn tuy thất bại, nhưng rồi sẽ có ngày một ai đó thành công.

Rồi một ngày mình đi qua quán mỳ, nhìn thấy Tôn Tôn cùng chàng trai khác ăn mỳ cười nói vui vẻ, sau đó mỗi người có cuộc sống riêng, mối quan tâm riêng, hình bóng của nhau dần phai nhạt, giống như cha và Hồng Cô, rồi thêm chục năm nữa, tới khuôn mặt nhau thế nào cũng không nhớ, quan hệ giữa y và Tôn Tôn cuối cùng sẽ kết thúc như thế sao?

Chuyện đó còn rất xa, nhưng Tần An không xua ý nghĩ đó đi được.

Lúc này Tôn Tôn có chút ngần ngừ, Tần An biết không phải vì ngại thể diện Chu Thanh Hà, mà vì mấy cô bạn ở bên quá nhiệt tình, nếu dứt khoát từ chối cũng có nghĩa là không nể mặt bạn bè mình,

Phải giúp Tôn Tôn một tay rồi, Tần An lục cặp lấy ra một chiếc Walkman còn mới, song không hề đóng gói:

- Ài, ngay cả món quà đó bạn cũng không nhận, xem ra bạn sẽ không nhận món quà của mình.

Chiếc Walkman này chỉ dày bằng một nửa của Chu Thanh Hà, cũng màu bạc, song có cả một màn hình tinh thể, nhìn một cái có thể nhận ra là hàng cao cấp.

Diệp Tiểu Hoa gần như nín thở, hai tay ôm ngực hỏi:

- Tần An, cái này bao nhiêu tiền?

Chu Thanh Hà mặt cứng đờ, tuy không biết giá trị chiếc Sony Walkman chính hiệu này ra sao, nhưng chắc chắn vượt trội giá trị món quà của hắn, cũng nằm ngoài năng lực cha mẹ hắn cho phép hắn tiêu để tặng người khác.

- Một triệu.

Tần An mở miệng nói luôn:

- Xì.

Tiền Lâm Lâm phát ra tiếng coi thường rất to, đồ ngốc, một triệu thì chất cả đống tiền rồi:

- Làm gì có cái mày náo giá cả triệu đồng chứ, cậu bị ngốc à, lừa ai đấy.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch