- Các bạn cũng biết, nhà mình nghèo, cha mẹ mình đều là giáo viên bình thường, không nhiều tiền như nhà Chu Thanh Hà. Mình là học sinh, chưa kiếm ra tiền, với mình mà nói, một trăm đồng cũng không khác gì một triều đồng, đều là con số cực lớn, lớn tới không thể tưởng tượng được, thế nên món quà này với mình mà nói nó giá trị cả triệu đồng, Tôn Tôn, bạn không nhận món quà một trăm đồng, người khác nói bạn là đứa trẻ hiểu chuyện, nhưng bạn không nhận món quà một triệu, người ta nói bạn là đồ ngốc.
- Cậu mới là đồ ngốc.
Tôn Tôn hiểu ngay Tần An đang giúp mình từ chối, đây không phải món quà của cô:
- Món quà một triệu mà không nhận, lại đi nhận món quà mười đồng, không ngốc còn là gì?
- Quà của cả hai cậu, tôi đều không nhận, mau mang đi đi.
Tôn Tôn mỗi tay cầm một món quà nhét trả:
Lúc này Chu Thanh Hà không ở lại được nữa rồi, nhìn Tần An đầy tức giận, cầm chiếc Walkman rời đi.
Chu Thanh Hà đã đi, Tần An cũng bị từ chối, còn sắc mặt Tôn Tôn không tốt, bầu không khí rất lung túng, đám nữ sinh vội vàng kéo nhau đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai người.
Tần An tất nhiên không định tặng chiếc Walkman cho Tôn Tôn, đó là món quà An Thủy tặng cho y, nói:
- Đợi mình một chút, đừng đi đâu đấy.
Rồi chạy biến mất, cả cặp sách cũng không mang theo.
Một lúc sau nhìn Tần An ôm cái ghi ta thở hồng hộc chạy vào, Tôn Tôn bất ngờ:
- Đây không phải là ghita của cô Liêu à, cậu định làm gì?
- Hát một bài, tặng sinh nhật bạn.
Nhìn cô gái xinh đẹp lặng lẽ chờ đợi, trong lòng Tần An tràn tới vô vàn chuyện cũ, ngón tay khẽ gẩy đàn, tiếng đàn vang lên cùng tiếng hát.
- Liệu mai này bạn có nhớ đến những trang nhật ký đã viết ngày hôm qua?
Liệu mai này bạn có nghĩ về bạn của ngày đó rất thích khóc nhè?
Các thầy cô đều chẳng nhĩ ra được, đoán ra được vấn đề của bạn
Tôi cũng chỉ tình cờ lật lại tấm ảnh cũ, nhớ đến cô bạn cùng bàn năm xưa
Tần An không nhìn Tôn Tôn, chuyên tâm vào bài hát, vốn y chuẩn bị một bài hát vui tươi chúc mừng sinh nhật, nhưng lúc này đây một bài hát khác phù hợp với tâm trạng của y hơn.
Là ai đã lấy bạn làm vợ thế, cô bạn đa sầu đa cảm của tôi?
Là ai đã cùng bạn ngày ngày đọc từng trang nhật ký?
Là ai đã buộc giúp bạn mái tóc dài mềm mại?
Là ai đã khoác cho bạn chiếc áo cưới tinh khôi?
Ngày trước bạn rất cẩn thận, dè dặt hỏi mượn tôi một nửa cục tẩy
Từng vô tình lỡ lời nói rằng rất thích ở bên cạnh tôi
Ngày ấy bầu trời lúc nào cũng trong xanh, thời gian dường như trôi đi rất chậm chạp
Bạn luôn nói ngày tốt nghiệp hãy còn xa lắm, thế mà trong chớp mắt mỗi đứa đã một phương trời
Là ai gặp gỡ bạn thế, cô bạn đa sầu đa cảm của tôi?
Là ai ngày ngày dỗ dành bạn thế, cô bạn mít ướt của tôi?
Là ai đã đọc những bức thư năm xưa tôi viết cho bạn?
Là ai đã thả chúng bay hết trong cơn gió lạnh lùng?
Năm tháng đó đều trôi vào dĩ vãng, tôi rồi cũng sẽ kết hôn thôi
Rồi cũng sẽ đưa cho vợ tôi xem bức ảnh cô bạn cùng bàn của tôi…
Liêu Du đứng ngoài phòng học, không quấy nhiễu đôi thiếu nam thiếu nữ, lưng dựa vào tường, nhớ tới cuộc đời học sinh của mình, khắc chữ chi chít lên bàn, nhớ cậu con trai cùng bàn lặng lẽ viết thư, nhớ tới mình vì chuyện nhỏ nhặt mà khóc.
Ngày rồi ngày qua đi, thiếu nam thiếu nữ ngày một trưởng thành, học sinh trong lớp đi rồi lại tới, giấy khen trên tường liên tục thay tên lớp, xích đu ở sân trường đung đưa rồi dừng, lại đung đưa.
Thiếu nam thiếu nữ thân mật ngồi trong lớp, rồi cũng một ngày mỗi người một nơi, có lẽ giống như lời Tần An hát, chỉ khi thi thoảng lật ảnh, mới nhớ tới người bạn cùng bàn.
Trong bài hát, có quá nhiều câu hỏi "là ai", là ai thành tích luôn tốt hơn mình vài điểm, là ai luôn chạy cả một vòng lớn tới nhà mình cùng mình đi học, là ai lần đầu nhét thư tình cho mình, là ai lớn tiếng gọi tên mình dưới KTX, mình lại bịt tai không nghe. Là ai khóc ở buổi lễ tốt nghiệp nói không nỡ xa bạn bè thầy cô, là ai nhiều năm sau gặp lại mình, mừng rỡ kêu lên "Tiểu Ngư Nhi, còn nhớ mình không?"
Liêu Du đưa hai tay ôm miệng, cô bị tiếng hát mang ưu thương mang mác không phù hợp với tuổi của Tần An làm rơi nước mắt.
Bài hát không buồn, nhưng mang quá nhiều cảm xúc hoài niệm.