Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 158: Cuốn băng ghi âm. (2)

Chương 158: Cuốn băng ghi âm. (2)


Tần An chân hơi khựng lại một chút sau đó thầm hít sâu một hơi đi lên tự giới thiệu:

- À, bạn cùng bàn của Tôn Tôn à, nhà cháu không ở gần đây đúng không, trước kia hình như bác chưa bao giờ gặp cháu.

Tôn Ngạn Thanh có ấn tượng đầu tiên rất tốt, đứa bé này tự nhiên, không rụt rè né tránh phụ huynh như những đứa bé khác:

- Nhà cháu ở khu tập thể giáo viên, thi thoảng cháu tới nam trấn xem sách, nên đi cùng Tôn Tôn.

Tần An cố gắng trả lời theo hướng Tôn Ngạn Thanh thích, ông là người có học có kiến thức, không giống đám giàu xổi thô bỉ nông cạn vô văn hóa thích khoe của để cho tất cả mọi người biết không cần học cũng có thể phát tài, sở thích lớn nhất là nhàn hạ pha ấm trà ngồi xem sách, y nói đi xem sách là vì thế:

- Tôn Tôn cũng thích xem sách, sau này hai cháu có thể cùng tới hiệu sách.

Tôn Ngạn Thanh rất hài lòng, thấy con gái chơi cùng đứa bé thích đọc sách sẽ không bị hư:

Tôn Tôn lén lườm Tần An một cái, đã bao giờ cậu ta tới nam trấn xem sách, ừ có một lần đi mua sách, rồi bắn vỡ tan tủ kính của người ta, cuối cùng mình còn đền tiền, vờ vịt đóng giả trẻ ngoan trước mặt cha.

Chẳng trách mà Tần Tiểu Thiên ở trường gây họa là lập tức chạy đi tìm Tần An, nhờ Tần An nói đỡ với cha mình, Tần An nhận lời là hắn liền vui vẻ kê cao gối ngủ kỹ, cứ như chỉ cần Tần An nói, là cha hắn sẽ không mắng vậy. Giờ xem ra, Tần An thực sự biết lấy lòng người lớn.

- Cháu học tập Tôn Tôn nên mới thích đọc sách, sau khi ngồi cùng bàn với bạn ấy, thành tích học tập tăng lên không ít. Sau này cuối tuần có thời gian, cháu muốn tới nhà bác để học cùng Tôn Tôn, được không ạ.

Tần An thừa cơ để nghị, Tôn Tôn sẽ không dễ dàng đồng ý cho y chạy tới nhà mình chơi, chỉ cần cha cô cho phép, cô không có lý do gì từ chối:

- Được, cùng học rất tốt, bạn cùng bàn nên giúp đỡ nhau nâng cao thành tích. Cháu rảnh rỗi tới nhà bác chơi, nhà bác cũng có nhiều sách lắm, nếu cháu thích, tan học rồi tới xem rồi hẵng về nhà cũng không sao.

Tôn Ngạn Thanh vui vẻ đồng ý, con gái quá ít bạn, đó là điều duy nhất không hay, ông luôn muốn con gái mình cởi mở hơn:

- Vâng ạ, cháu chào bác Tôn, Tôn Tôn, tạm biệt.

Tần An vẫy tay quay đi, được vài bước đột nhiên nhớ ra điều gì chạy lại, lấy Walkman trong cặp ra đưa cho Tôn Tôn:

- Quên mất, trả bạn này.

Nói xong chạy luôn.

Tôn Tôn tức giận dậm chân nhìn bóng lưng Tần An, cầm cũng không được, vứt không xong, thấy cha nhìn sang, vội cho cái Walkman vào cặp.

Tôn Ngạn Thanh tuy vào nam ra bắc, song không hứng thú với đồ điện tử, càng không thể nhìn lướt qua là biết đây là món đồ giá trị không nhỏ, không phải thứ mà tiền tiêu vặt của con gái mua được.

Tôn Tôn mím môi, rốt cuộc không vạch trần trước mặt cha cái bản mặt tinh quái đầy chủ ý xấu của Tần An.

Về tới nhà Tôn Tôn nhón ít khoai tây rán mẹ làm cho vào miệng, bị mẹ đánh vào tay một cái, chạy về phòng lấy Walkman của Tần An ra xem.

Mặc dù mỗi lần cha ở ngoài về đều mang theo không ít món đồ mới mẻ mà trấn Thanh Sơn, song chiếc Walkman xinh đẹp thế này thì cũng là đầu tiên cô thấy, cầm lên vuốt ve, bấm nút mở, phát hiện trong máy có sẵn băng, bên trên không dán nhãn.

Để nghe xem bình thường Tần An thích nghe những bài hát gì.

Tôn Tôn đeo tai nghe lên, bấm nút play.

" Ha ha ha, Tôn Tôn nhất định sẽ nghe trộm, nhất định bị mình làm giật mình."

Mở đầu không ngờ là tràng cười của Tần An làm Tôn Tôn giật nảy mình, hóa ra không phải là băng nhạc mà là băng ghi âm, tắt vội đi, hoảng hốt nhìn quanh mới nhớ ra là mình đeo tai nghe rồi.

- Đồ xấu xa.

Tôn Tôn nghiến răng mắng một tiếng, sau đó lại bấm play, muốn nghe xem Tần An ghi âm cái gì.

Một giọng nói nhẹ nhàng chân thành truyền vào tai.

"Tôn Tôn, chúc bạn sinh nhật vui vẻ, chúc cho tình bạn của chúng ta tồn tại mãi mãi, cuộn băng này đều là những bài hát mình hát cho bạn nghe, hi vọng bạn thích, lần nữa, chúc sinh nhật vui vẻ."







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch