Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 159: Hạnh phúc không gì bằng. (1)

Chương 159: Hạnh phúc không gì bằng. (1)



Tần An đeo ghi ta về khu tập thể giáo viên, trước tiên đem trả ghi ta cho Liêu Du.

Liêu Du thay đổ ở nhà rộng rãi thoải mái, chất liệu vải nhẹ khiến mỗi cử động mơ hồ lộ ra đường cong hấp dẫn, kích thích người ta khám phá.

- Thứ hai tuần sao thi giữa kỳ, em chuẩn bị ra sao rồi.

Liêu Du nhận lấy ghi ta, cô dần tìm cách đối phó với Tần An, đó là giữ tâm thái bình hòa, nếu như so đó với y, cuối cùng người bị tức chết là mình:

- Chắc là có thể vào được top mười của khối ạ.

Tần An nhìn Liêu Du, thiếu phụ mê người này cũng có tâm tư khó dò của nữ nhân, lúc này y không đoán ra được mùi vị trong giọng điệu của Liêu Du, mong mình thi tốt hay không tốt?

- Tôi đã xin lỗi cha em rồi, những lời tôi nói khi đó quả thực là không nên, nhưng tôi dứt khoát không đưa yêu cầu để em về lớp 68.

- Em không nhất định muốn so đo ở chuyện này, bị cô đuổi khỏi lớp, cha mẹ em mất hết thể diện trong khu tập thể, em cũng giận cô, song giờ hết rồi. Cô cũng yên tâm chuyện kia, em không phải là đứa lắm chuyện, huống hồ La Ba Phu làm việc có lỗi với cô, em không vô sỉ tới mức lợi dụng sự tổn thương của cô để gây ra thêm tổn thương.

Tần An vỗ cái ghi ta một cái:

- Cám ơn cô cho em mượn ghi ta, em phải về rồi.

- Ừ, tạm biệt.

Liêu Du thở phào, quả nhiên mình nghĩ đúng, thằng bé này chỉ cần đừng kích thích nó, cũng không phải đứa quá tệ:

Tần An gật đầu xoay người đi đột nhiên dừng bước, quay đầu lại thấy Liêu Du dùng ánh mắt vô cùng phức tạp nhìn theo bóng lưng của mình, liền toét miệng cười.

Giống như cô bé ăn vụng bị người ta bắt quả tang, gò má mịn màng của Liêu Du vô thức thoáng qua chút thẹn thùng, ho khẽ một tiếng che dấu:

- Em còn chuyện gì nữa không?

- Không có chuyện gì ạ.

Tần An chỉ chỉ tay, bộ dạng lúng túng:

- Cô bị rơi một cái cúc.

- Á...

Liêu Du vội vàng cúi đầu xuống, nhận ra mình mặc áo chui chứ có phải áo có cúc đâu, ngẩng đầu lên thì Tần An đã cười ha hả chạy mất rồi, song chỉ thoáng tức giận rồi bật cười lắc đầu đóng cửa lại.

......

......

Tần An về nhà, Lý Cầm nhìn thấy con trai từ chỗ Liêu Du đi ra, thuận miệng hỏi xem tới đó làm gì.

- Con mượn ghi ta của cô Liêu.

Tần An thấy mẹ xào rau có vẻ mất tập trung, như đang lo lắng điều gì, vào phòng khách thì cha đang ngồi vắt chân nhàn nhã uống trà xem TV, không khác gì thường ngày.

- Tần An lại đây, cha có chuyện muốn nói với con.

Tần Hoài vẫy tay, đợi con trai ngồi xuống rồi nói:

- Sau kỳ thi giữa kỳ này, cha sẽ không làm chủ nhiệm lớp 69 nữa.

- Sao thế ạ?

Tần An bất ngờ lắm, chẳng phải thời gian trước mình gợi ý cha làm việc khác, cha phủ định sao, mà trong ký ức của y, cũng chưa tới thời điểm cha sáng nghiệp mà, song thoáng nghĩ không khó đoán:

- Có phải bác hai muốn cha giúp quản lý Nhị Trung không ạ.

Tần Hoài rất vui vì con trai đầu óc linh hoạt:

- Trọng điểm của bác hai con vẫn là ở nhà máy cơ giới, chuyện quản lý trường học, bác hai con không có kinh nghiệm, cũng không có ai đáng tin, thế nên cha con đành gánh lấy. Kỳ thực bác hai con cũng muốn mưu cầu cho nhà ta một đường vươn lên, bác cả con có mỏ than, bác hai con không phải nói, cô con thì con cái đã lớn thành đạt, bệnh viện của cô út trên thành phố cũng không kém, cả nhà chỉ còn cha mẹ là ăn lương nhà nước. Cha cũng tính rồi, sau này nếu con ra nước ngoài du học, sẽ tốn một khoản lớn, dựa vào chút tiền lương của cha mẹ thì sao đủ.

Tần An hiểu ra vì sao mẹ lại có vẻ mặt như thế, với mẹ mà nói, cuộc sống ổn định là trên hết, cha làm thế này nói cho cùng là có chút mạo hiểm, cứ cầm chắc lương tháng, nghỉ hưu rồi có tiền lương hưu đáng tin tưởng hơn:

- Có phải cha muốn dùng 100.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch