Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 160: Hạnh phúc không gì bằng. (2)

Chương 160: Hạnh phúc không gì bằng. (2)
000 kia góp cổ phần?

- Cha cũng nói với bác hai con như vậy, bác hai con không đồng ý, nói năm xưa ông nội con vì gom góp tiền cho nhà bác con chạy sang Đài Loan mà tiêu tán không ít tài sản, bác con về đây một phần là vì báo đáp, không nhận tiền của cha, cổ phần vẫn tặng nhà ta.

Tần Hoài lắc đầu:

- Cha thấy không ổn lắm, song tiền nhà ta thực sự không đáng kể so với tiền đầu tư của bác con.

Tần An nghĩ một lúc về phòng lấy sổ tiết kiệm đưa cha.

Tần Hoài mở ra xem, bên trong vẫn là chút tiền lúc mới làm sổ:

- Cha đâu cần con lấy tiền tiêu vặt ra chi viện.

- Cha quên chuyện chị An Thủy giúp con liên hệ xuất bản sách sao, lượng tiêu thụ khá tốt, chị An Thủy đã gửi tiền mấy lần rồi.

- Thế sao?

Tần Hoài cao hứng lắm, gọi vợ:

- Em ơi, sách của con mình viết được xuất bản rồi đấy.

- Vậy kia à, vậy con mẹ thành nhà văn rồi.

Lý Cầm chưa lau tay đã vui sướng chạy vào ôm lấy con trai, con trai thành nhà văn sao, thằng bé nghịch ngợm phá phách làng xóm, vậy mà có ngày thành nhà văn, Lý Cầm không dám tin:

- Cuốn sách đó con cùng người ta hợp tác viết, khi ký hợp đồng xuất bản thì do chị An Thủy phụ trách, thực tế con cũng không phải nhà văn.

Tần An thấy phải nói thật rõ với mẹ, nếu không chỉ mai thôi mẹ sẽ chạy đi khoe khắp nơi:

- Không sao, chỉ cần cha mẹ biết là được.

Lý Cầm vẫn chìm trong vui sướng vô bờ, cười không ngậm miệng lại được:

- Con tôi là nhà văn đấy.

- Cha mẹ đi xem có bao nhiêu tiền rồi, con nghĩ nếu số tiền đủ lớn, bác hai sẽ tính toán nghiêm túc, cha có thể cầm cổ phần mà không áy náy gì.

Tần Hoài gật đầu, song không nghĩ sổ tiết kiệm của con mình có nhiều tiền, Nhị Trung cải cách, tiền bao thầu với vợ chồng ông mà nói là con số quá lớn, ông không muốn nhận cổ phần, coi như làm công cho anh em mình thôi.

Ăn cơm xong, như mọi ngày, Tần An lại đạp xe tới trạch viện "ôn bài với Tần Tiểu Thiên".

- Anh nói xem con mình có phải là mơ mộng quá rồi không, dù truyện của nó được xuất bản, chắc là không có bao nhiêu đâu. Em chẳng để ý nó được bao tiền, nhưng nếu ít quá, tức là sách bán không tốt, thằng bé sẽ buồn.

Lý Cầm thở dài:

Tần Hoài cầm sổ tiết kiệm trong tay:

- Mai đi xem là biết thôi.

- Nhưng mà nếu có nhiều tiền, em thấy nên giữ lại, An Thủy nói đúng đấy, con mình nếu cho đi du học sẽ tốt hơn, rồi thì để mua nhà lấy vợ sau này. Anh nghe bác hai nó nói rồi, giá đất ở Thâm Quyến, Quảng Châu đã đã trên trời rồi.

- Chưa gì em tính đến chuyện lấy vợ cho nó rồi.

Tần Hoài bật cười:

- Con mình thực sự có tương lai.

Lý Cầm tạm bỏ lo lắng trong lòng xuống, vui vẻ nói:

- Đời này chúng ta coi như công đức viên mãn.

- Cái gì mà công đức viên mãn, nó còn chưa bắt đầu bước vào đường đời nữa, em đợi nó kết hôn, sinh con có sản nghiệp của mình cũng không muộn.

- Nó sinh con rồi em sẽ nghỉ việc không ăn lương trông con cho nó, anh này, tới khi đó anh cũng nhờ Hướng Sơn, giúp em làm cái chế độ nghỉ việc không lương.

- Được rồi, được rồi, đã bảo nói sau mà, nó còn nhỏ lắm, em nghĩ linh tinh.

Tần Hoài vỗ tay vợ:

- Chúng ta nghỉ sớm thôi.

Trời vừa tối, cơm ăn xong chưa lâu, nghỉ sớm gì chứ, Lý Cầm hiểu ý chồng, xấu hổ mắng:

- Già rồi mà không biết xấu hổ.

Nhìn má vợ đã có nếp nhăn, vẫn hiền thục hấp dẫn, vẻ thẹn thùng đó không khác thời con gái là bao, nghĩ tới con trai thông mình hiểu chuyện, Tần Hoài thấy đời này không còn hạnh phúc nào bì được nữa.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch