Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 162: Tên trộm Tần An. (2)

Chương 162: Tên trộm Tần An. (2)


- Khi đó chum gạo cũng trống, làm gì có gì mà lấy, giờ thì khác.

Khuông Vịnh Mai nghe thấy bên ngoài có người gọi "cô giáo Khuông", mở cửa sổ ra:

- Cô giáo Khuông, tối nay mọi người cẩn thận nhé, có tên trộm mò vào trường học trộm đồ. Cô xem này, bị mọi người phát hiện, ném cả xe ở đây, không biết có phải là trộm ở đâu không?

Chàng trai mình trần kia vác một cái xe địa hình, mặt mừng rỡ vì thu hoạch bất ngờ.

- Cám ơn nhé Thuận Tử.

Khuông Vịnh Mai chào hỏi người dân bên ngoài, bảo chồng cùng mình vào trường xem có mất gì không, dặn con gái:

- Con đợi mẹ về ngủ cùng.

- Không cần đâu ạ, cha hiếm khi mới về, mẹ ở bên cha đi. Cha mẹ ở ngay bên cạnh, con không sợ đâu.

Diệp Trúc Lan đã hiểu xảy ra chuyện gì, vừa sợ vừa buồn cười:

- Ừ vậy cẩn thận, mẹ đi đây.

Khuông Vịnh Mai xoa đầu con gái một cái, vội vàng rời đi:

Diệp Trúc Lan vội vàng khép cửa lại, cài then, dựa vào cửa vỗ vỗ bầu ngực nhỏ nhấp nhô không ngừng, sau đó mới mở cửa cho Tần An ra:

- Mình sợ chết thôi, tại cậu cả đấy.

Tần An vừa rồi chạy tới nhũn cả người, được nắm đấm nhỏ của Diệp Trúc Lan đấm lên, thoải mái lắm, lười nhác nói:

- Xe đạp của mình xem ra không cách nào lấy lại được nữa.

- Đồ ăn trộm.

Diệp Trúc Lan vươn ngón tay trắng trẻo xỉa vào trán Tần An, nghĩ tới cảnh vừa rồi Tần An bị người ta coi là trộm đuổi khắp nơi, không nhịn được cười:

- Không muốn làm chỉ muốn hưởng, ăn trộm thành quả lao động của nhân dân chăm chỉ, nguy hại cho xã hội, làm loạn trị an, ức hiếp người dân, tên trộm Tần An, cậu thành thật khai báo cho tôi, cậu có phải là trộm không?

Nha đầu này chơi với Tôn Tôn chưa lâu, học hay không học, đi học mấy lời lẽ nghiêm túc của cô nàng đó, Tần An ngồi xuống giường, yếu ớt nói:

- Bạn đã định tội rồi, gọi mình là tên trộm Tần An, mình còn có quyền phủ nhận à?

- Vậy là cậu nhận tội? Thành thật khai báo, tối nay cậu định làm chuyện xấu gì?

Diệp Trúc Lan thấy chơi rất vui, rút thước kẻ nhựa ra:

- Thành thật khoan hồng, kháng cự xử nghiêm, không ngoan ngoãn khai ra, tôi đánh lòng bàn tay mười cái.

- Mình là trộm, tất nhiên đi ăn trộm rồi, có ngốc mới đi hỏi câu như thế.

Tần An không ngoan ngoãn phối hợp đóng vai tên trộm ngoan cố:

Diệp Trúc Lan hừm một tiếng:

- Vậy nói đi, cậu định trộm cái gì?

- Mình không trộm đồ.

- Thành thành khai ra, nếu không đánh lòng bàn tay.

Nói rồi Diệp Trúc Lan kéo tay Tần An đánh mười cái, không nặng không nhẹ, sau đó lại còn thổi hơi vào lòng bàn tay y, lại cảnh cáo:

- Thành thực trả lời, nếu không có trừng phạt khác.

Trừng phạt kiểu đó thì Tần An cam lòng, nhìn chăm chú khuôn mặt nhỏ đang cố tỏ ra nghiêm túc của Diệp Trúc Lan:

- Mình trộm người, có một cô gái tên Diệp Trúc Lan, xinh đẹp như con búp bê, mình nhìn thấy chỉ muốn trộm lấy, đem dấu đi.

Diệp Trúc Lan bị ánh mắt ôn nhu của y làm vừa xấu hổ vừa ngọt ngào, giọng êm ái:

- Vì sao lại muốn dấu đi?

- Vì mình sợ nó vỡ, sợ bị người khác trộm mất, càng sợ nó tự chạy mất.

Giọng Tần An bất giác mang theo chút cẩn thận yêu hương, không ai hiểu được y trân trọng hạnh phúc này ra so, cô gái trước mắt, y sẽ không để gặp bất kỳ chút tổn thương nào, tương lai sẽ luôn phải mỹ lệ, hạnh phúc:

Từ khóe mắt, bờ môi, hơi thở của Diệp Trúc Lan đều mang sự ngọt ngào hòa tan người khác:

- Tần An, cha mình mang về mấy bộ quần áo mới, mình mặc cho bạn xem nhé.

Vốn Diệp Trúc Lan định đợi thứ hai tuần sau sẽ mặc quần áo mới đi học, cô muốn nhìn thấy khoảnh khắc ánh mắt Tần An sáng lên, nhưng bây giờ vội vàng muốn cho Tần An thấy con búp bê cậu ấy muốn trộm đi xinh đẹp thế nào.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch