Diệp Trúc Lan chạy tới tủ, lấy từ ngăn kéo nhỏ phía dưới một bọc quần áo, đó là chiếc váy đầm thục nữ trắng như tuyết, cùng một chiếc áo khoác lam nhung.
Không được như Tần An mong đợi, Diệp Trúc Lan vẫn để nguyên váy ngủ mặc váy đầm vào, kéo dây rút buộc vòng eo nhỏ, ngực áo tết con bướm, cùng động tác đi lại của cô, mang theo phong tình phiêu dật.
Diệp Trúc Lan xoay tròn, mép váy ngủ làm bằng vải bông mềm nhẹ vốn dán vào đùi, thêm một lớp váy nữa lại càng dễ bốc lên, thoáng lộ ra quần lót hồng nhạt ôm lấy bờ mông nhỏ tròn tròn và cặp đùi đêu đặn mỹ lệ.
- Đẹp không?
Đi lại bắt chước người mẫu một vòng, Diệp Trúc Lan nhìn Tần An chờ đợi:
- Bạn mặc gì cũng đẹp.
Vẻ mặt của Tần An không khiến Diệp Trúc Lan phải thất vọng, gật đầu cái rụp, trả lời vô cùng thật lòng:
- Vậy tuần sau đi học, mình lại mặc cho bạn xem nhé.
Phòng có bật lò sưởi, chỉ mặc một lúc Diệp Trúc Lan đã lấm tấm mồ hôi, vội vàng cởi ra, ngồi phịch xuống giường thở hắt ra một làn hơi thơm tho:
- Bộ này hình như càng đẹp hơn.
Tần An vẫn còn luyến tiếc cảnh đẹp vừa xong, thấy mấy bộ quần áo đều bị Diệp Trúc Lan thử rồi, chỉ có có bộ ở dưới cùng vẫn còn mới nguyên, nói:
- Cái này không mặc cho bạn xem.
Diệp Trúc Lan giật vội bộ quần áo lại:
- Vì sao?
Tần An không thấy có gì khác lạ, mà Diệp Minh cũng không thể mua cho con gái y phục gì không phù hợp:
- Cái đó chật lắm, nếu muốn mặc, mình phải cởi váy ngủ ra.
Diệp Trúc Lan nhớ tới lời cảnh cáo của Tôn Tôn, không dám cởi y phục trước mặt Tần An, nghĩ cũng không dám:
Vóc dáng mảnh mai, như cành liễu trong gió, làn da mong mảnh như chạm vào là tan, cùng với thân thể non nớt mang theo dụ hoặc di dạng... Tần An lắc đầu, xua đuổi suy nghĩ không lành mạnh khỏi đầu, tưởng tượng ra thân thể Diệp Trúc Lan? Tần An thừa nhận, hormone lần nữa khiến lý trí thành thục của y làm ranh giới giữa hưởng thụ tình cảm ngây thơ và dục vọng thân thể trở nên mơ hồ.
- Mình xoay người đi là được, hay là mình trốn vào tủ.
Tần An nói ra lời giống hệt xói xám dụ dỗ thỏ trắng:
- Cậu sẽ nhìn trộm.
Tần An là tên tiểu lưu manh, Diệp Trúc Lan khẳng định điều đó, cậu ta giở trò lưu manh với mình không phải chỉ một hai lần nữa:
- Hay là bạn nấp vào trong thay.
- Nếu cậu đột nhiên xông vào thì sao?
Nha đầu này càng ngày càng cảnh giác với mình rồi, xem ra hành vi trước kia của mình đã định hình địa vị lưu manh trong lòng cô.
Thấy bộ dạng thất vọng của Tần An, Diệp Trúc Lan cười đắc ý, ôm gối ngoẹo đầu người ngô nghê một mình:
- Sao tối nay lại không thúc dục mình học tập như mọi khi?
- Thứ hai thi rồi, tối nay học cũng không có mấy tác dụng.
Tần An ngồi dựa vào lưng tường, cả hai thời gian qua tối tối ngày ngày bên nhau làm tình cảm tăng nhiệt nhanh chóng, đang lúc xa nhau một khắc cũng quá lâu làm sao chẳng buồn:
- Thi xong mình cũng không có lý do để tới trạch viện ở nữa rồi.
Đôi mắt xinh đẹp lấp lánh nụ cười của Diệp Trúc Lan tức thì trở nên ảm đạm, tâm tư của cô cũng giống Tần An, môi trên hờn dỗi cong lên, cô hận không thể mỗi ngày mở mắt ra là nhìn thấy Tần An, ở trường tuy không cùng lớp, nhưng nghĩ tới hai người cách nhau không xa là vui vẻ, tan học về nhà hồi hộp đợi Tần An tới, cô đã quen với mỗi gian đoạn trong ngày đều có bóng dáng Tần An rồi.
Mìm môi suy nghĩ một lúc Diệp Trúc Lan lấy chiếc váy bò màu đen, chui vào chăn, cảnh cáo:
- Không được chui vào.
Sự quyến rũ non nớt phát ra trong tích tắc đó khiến Tần An người nóng ran, tưởng tượng dưới lớp chăn kia, Diệp Trúc Lan khỏa thân, bầu ngực xinh xinh không có chút gì che hắn, nụ hoa hồng lộ ra dung nhan hoàn chỉnh, bờ vai trần mịn màng thon thon khiến người ta muốn ôm siết vào lòng, đúng là tiểu yêu tinh mê chết người không đền mạng mà, không dám chắc mình không chui vào nữa, vội ngăn cản:
- Thôi, để sau xem đi, chúng ta nói chuyện một lúc rồi mình đi, bạn cứ ở trong chăn, đừng cởi quần áo lại mặc, lại cởi, lại mặc, dễ bị cảm lạnh lắm.