Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 170: Thực sự có phiền toái? (2)

Chương 170: Thực sự có phiền toái? (2)


Ở trấn Thanh Sơn, nếu có bản lĩnh trấn áp được lưu manh đương địa, bao thầu một mỏ than chỉ tốn năm sáu chục nghìn, nhưng mỗi ngày sản xuất, ít thì kiếm được ba nghìn, nhiều thì chục nghìn, công nhân xuống mỏ mỗi tháng phải kiếm được một nghìn. Chỉ cần không xảy ra tai nạn hầm mỏ là không cần sợ lỗ vốn, đại đa số những người phất lên ở trấn Thanh Sơn, hoặc kiếm đủ tiền ra vùng duyên hải sáng nghiệp, đều bắt đầu từ mỏ than.

Mỏ than của nhà bác cả là mỏ khai thác chính quy, quy mô khai thác lớn hơn những mỏ than khác nhiều lắm, có đăng ký ở trên cục khoáng sản huyện, người bình thường không dám nhòm ngó. Không giống mỏ than lậu, chỉ cần một đám người sắn tay áo lên lao vào đánh nhau, người thắng tùy tiện ném ít tiền cho người thua, thế là thành chủ mới.

Nếu không thế thì Lý Thục Nguyệt cũng chẳng giữ nổi cái mỏ này, sớm bị người đương địa phân chia rồi, dù thế vẫn không ít kẻ kiếm đủ mọi cớ tới làm tiền, chỉ cần không quá đáng đa phần bỏ tiền cho êm chuyện, không nhờ tới chính quyền xử lý.

Đó là thói quen ở thị trấn này, có chuyện gì xử lý riêng trước, sau đó là tụ tập người nhà hàng xóm tới, khi không cách nào giải quyết được mới nhớ tới trên đời tồn tại một thứ gọi là chính nhân nhân dân.

Tề Quân vừa lái xe vừa nhìn những ngôi nhà hai tầng san sát hai bên đường, chính diện ốp gạch men trắng, cầu kỳ hơn chút trên mái nhà trang trí cả song long hí châu, còn dùng cả gạch màu làm thành những hình như mặt trời mọc trên biển, không khỏi cảm thán:

- Người ở vùng này thật có tiền, xây một cái nhà hai tầng tốn cả mấy chục nghìn chứ không ít.

Chỗ này mới đầu chỉ có khu tập thể cho gia đình công nhân mỏ, về sau tự phát mở rộng thành khu dân cư, chẳng hề có quy hoạch, đường xá dính than bẩn thỉu, song so với nông thôn thị trấn Thanh Sơn vẫn còn toàn nhà gạch mái ngói, nơi này quả thực giàu có hơn, chưa kể nơi này có trung học Triêu Nam, thành tích không chỉ đứng đầu thị trấn mà còn có học sinh tham gia kỳ thi học sinh ưu tú tỉnh thành.

Tần An nãy giờ theo đuổi ý nghĩ riêng ít nói hơn bình thường, đại khí vì thế mà Tề Quân mới chủ động bắt chuyện:

- Anh làm việc cho cho Tiểu Thiên một năm thì cũng xây được nhà hai tầng thôi, khi đó cả đống các cô gái tìm tới nhà, chị anh không lo tìm đối thượng cho anh nữa.

Vì Tề Mi mang tiếng "khắc chồng", cho nên Tề Quân muốn tìm bạn gái cũng rất khó khăn, Tề Mi đã không có hôn nhân trọn vẹn, luôn hi vọng dem trai có được hạnh phúc, không dẫm vào vết xe đổ của mình.

- Cô giáo tiếng Anh ở lớp Tôn Pháo không phải là vẫn độc thân à, tuy hơi đanh đá chút, nhưng xinh xắn lắm, có mấy kẻ suốt ngày lảng vảng bên cạnh tán tỉnh. Anh Quân đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân một hồi, thế nào cũng ghi điểm...

Tần Tiểu Thiên từng thấy đám lưu manh xăm trổ thấy Tề Quân đều đứng thẳng cung kính chào một tiếng "Anh Quân", rất có phong phạm đại ca xã hội đen trong phim Hong Kong, hắn cực kỳ khâm phục:

- Anh cần hai đứa mày lo chuyện này à?

Tề Quân khịt mũi, bị hai đứa bé tư vấn chuyện tình cảm rất mất mặt:

- Chẳng qua là anh chưa muốn tìm thôi, một thân một mình tự do tự tại, kiếm bạn gái là tự kiếm lấy phiền phức.

Chẳng mấy chốc tới khu mỏ, Tần An thấy chiếc Santana của chị dâu đỗ ở sân lớn, sân rộng như thế mà một chiếc xe van trắng đỗ ngay sát bên cạnh, có vẻ như chiếc xe đó đi theo.

Thường ngày cái sân này rất nhiều xe kéo, xe chở hàng, bây giờ trông huơ trống hoắc, chẳng có lấy bóng người, còn nhớ sáng nay Liễu Giang Minh hỏi lượng cung ứng của mỏ than, Lý Thục Nguyện ấp a ấp úng không nói được con số cụ thể, chẳng lẽ đúng như bác hai lo, thực sự có phiền toái?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch