Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 171: Hồng nhan bạc mệnh. (1) (1)

Chương 171: Hồng nhan bạc mệnh. (1) (1)



Trong văn phòng nhỏ hình ống xây dựng kiểu cũ thiếu ánh sáng, chỉ có vài khe cửa sổ hàng dọc ở gần phía trần nhà, một cánh cửa sổ đằng sau, đồ đạc rất ít, cái bàn lớn chất đầy giấy tờ tài liệu chiếm nửa chiều rộng văn phòng, Lý Thục Nguyệt ngồi sau bàn, váy liền thân màu đen kín đáo, khuôn mặt mang nét u sầu càng tăng thêm vẻ đạp não nề, tuy đã sinh hai đứa con, nhưng cô mới chỉ hai ba tuổi, lại thêm cuộc sống đầy đủ an nhàn, làn da vẫn mịn màng, bông hoa thôn quê vẫn động lòng như xưa, khiến Ngô Bảo Long ngồi đối diện ngứa ngáy.

Mấy ngày trước Lưu Ma Tử muốn ứng trước một tháng lương, nhưng vừa mới phát lương được có một tuần, Lý Thực Nguyệt không đồng ý, thế là hắn lôi kéo người khác gây chuyện làm mỏ ngừng sản xuất, làm mấy lò gốm hôm nay tới lấy than bị mỏ khác lôi kéo hết, Lý Thục Nguyệt hối hận lắm, sớm biết vậy thì cô đã đồng ý cho Lưu Ma Tử ứng trước lương tháng.

- Cô không cần để ý tới loại người như Lưu Ma Tử, loại đó không thể nhân nhượng được, hôm nay đồng ý cho hắn ứng trước một tháng lương, lần sau hắn dám đòi hai tháng, chẳng bao giờ xong được.

Ngô Bảo Long ánh mắt không ngực đảo qua ngực Lý Thục Nguyệt, hắn và Lưu Ma Tử thường xuyên chơi bài với nhau, Lưu Ma Tử còn nợ hắn không ít tiền, coi như là anh em rượu thịt, nhưng lần này Lý Thục Nguyệt tìm hắn giúp, hắn trở mặt với anh em, cho người đánh Lưu Ma Tử và đám công nhân gây chuyện:

- Không cho hắn một bài học, hắn còn tưởng ăn chắc cô rồi.

Ánh mắt của Ngô Bảo Long mang hàm ý khỏi nói cũng biết, Lý Thục Nguyệt không ngờ rằng đuổi sói đi lại rước hổ tới, chỉ mốn cầm máy đóng sách ném vào mặt hắn, nhưng cô không dám, Ngô Bảo Long là con của trưởng đồn công an Ngô Hoa Đức, khi Chu Hoành Chí còn cũng phải nể mặt mấy phần, chồng cô và Ngô Bảo Long có giao tình, xưa kia cũng giúp xử lý vài việc ở mỏ, nên mới tìm hắn giúp, cũng không phải giúp miễn phí, hôm nay cô cùng ăn trưa, nhét cả phong bì cho hắn rồi, nhưng hắn không chịu đi, vẫn bám dính lấy cô, cười gượng nói:

- Anh Bảo Long là người bận rộn, tôi không dám làm phiền lên nữa.

- Năm xưa Tần Viễn kết hôn, tôi hâm mộ anh ấy cưới được cô vợ xinh đẹp, không ngờ anh ấy không có phúc hưởng thụ. Thục Nguyệt, anh ấy cũng đi một thời gian rồi, người chết không thể sống lại, cô còn trẻ như thế, lại xinh đẹp, có tính toán cho tương lai, anh ấy cũng không trách đâu.

Ngô Bảo Long đưa tay vuốt tay Lý Thục Nguyệt một cái:

- Cô xem cả loại tôm tép như Lưu Ma Tử cũng dám ức hiếp cô, còn chẳng phải vì không có nam nhân chống lưng sao?

Lý Thục Nguyệt vội rụt tay lại vờ sắp xếp tài liệu.

Ngô Bảo Long thấy cô nhẫn nhịn, càng kích động:

- Tôi và Tần Viễn là bạn bè, chiếu cố cô là chuyện đương nhiên. Nhưng mà các cụ có câu, trước nhà quả phụ nhiều thị phi, tôi suốt ngày ở bên cô mà không có danh nghĩa gì cũng không ra sao. Hay thế này đi, sau này nếu còn có kẻ còn tới làm phiền cô, cứ nói là hai chúng ta đang tìm hiểu nhau, xem kẻ nào dám giở trò, tất nhiên, chỉ nói thế thôi.

- Cám ơn anh, sau này có việc cũng không dám làm phiền anh nữa, tôi sẽ tự nghĩ cách.

Lý Thục Nguyện thực sự không chịu đựng được nữa, nói thẳng luôn:

- Hôm nay không sớm nữa rồi, Bảo Long, anh về đi.

- Không vội, không vội.

Ngô Bảo Long mặt dày ngồi đó:

- Hay thế này đi, tôi làm cha nuôi Tần Viên, Tần Thấm, có kẻ ức hiếp mẹ của con nuôi tôi, tôi không thể trơ mắt nhìn, khi can dự vào, người ta không thể nói là tôi quản vào chuyện không liên quan tới mình.

Dung mạo của Lý Thục Nguyệt cho dù khiến nam nhân thèm khát thật, Ngô Bảo Long cũng không phải thiếu niên thuần tình, hắn không thiếu nữ nhân tới mức mê muội đầu óc như thế, chủ đích của hắn là ở mỏ than, khống chế Lý Thục Nguyệt còn chẳng phải kiếm tiền quá dễ dàng sao?

Mang ý đồ chiếm cả người lẫn của, Ngô Bảo Long không dễ dàng bỏ cuộc, rời chỗ ngồi đứng dậy:

- Thục Nguyệt, nhà họ Tần toàn người giả trẻ nhỏ, không có nam nhan nào che chở cho cô được, buổi tối gối đơn khó ngủ, không bằng tôi giữ lại cho cô nửa bên gối.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch