Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 172: Hồng nhan bạc mệnh. (1) (2)

Chương 172: Hồng nhan bạc mệnh. (1) (2)


- Anh cút đi, nếu không tôi kêu lên bây giờ.

Lý Thục Nguyệt hoảng sợ rời chỗ ngồi:

- Thục Nguyệt, cô quên rồi sao, làm gì còn ai ở đây nữa.

Nhìn thân hình đầy mê người của Lý Thục Nguyệt ngay trong tầm tay, Ngô Bảo Long đột nhiên vươn mạnh bàn tay to lớn, mạnh bạo nắm lấy cổ tay thon mịn của cô, dùng sức mạnh một cái, Lý Thục Nguyệt ngã nhào vào trong lòng ngực hắn:

- Đừng, đừng làm thế Bảo Long, tôi xin anh …

Lý Thục Nguyệt hoảng sợ bùn rủn cả người, giãy dụa yếu ớt không thể giúp cô thoát khỏi vòng tay mạnh mẽ rắn chắc của nam nhân khóa chặt lấy thân thể, Ngô Bảo Long liên tục áp miệng tới tìm môi cô, khiến cô liên tục phải lắc đầu hai bên trốn tránh, van xin:

- Thục Nguyệt, theo tôi đi, tôi sẽ đối xử tốt với cô, cả đời yêu thương cô, Thục Nguyệt, cô thật đẹp …!

Sự vùng vẫy phản đối của của Lý Thục Nguyệt không khác gì cọ xát tăng thêm khoái cảm, bàn tay Ngô Bảo Long không kiêng nể gì mà xoa nắn thân thể mơn mởn của vị thiếu phụ xinh đẹp này:

Chát!

Vị trí mẫn cảm trên thân thể bị đụng chạm làm Lý Thục Nguyệt kinh hoàng sinh ra vài phần sức lực, vung tay giáng cho Ngô Bảo Long một cái tát, may mắn giãy thoát khỏi vòng tay hắn, nhanh chóng chạy về phía cửa, định xô cửa lao ra ngoài, không ngờ cửa bị cài rồi, tay run lên vội vàng kéo then cửa, Ngô Bảo Long rõ ràng có ý đồ từ trước.

Chỉ châm trễ một chút thôi Ngô Bảo Long kịp lao theo ôm lấy cô từ phía sau, kéo ngược lại ghì thân hình của cô vào tường, hôn hít sờ soạng càng dữ dội …

- Chị dâu, chị có ở trong phòng không?

Tiếng gõ cửa khiến cả hai đều giật nảy mình, Lý Thục Nguyệt đẩy mạnh Ngô Bảo Long ra, vội vàng chạy tới giật tung cửa chỉ thấy hai thiếu niên mười mấy tuổi đứng ở cửa, một béo một gầy như diễn hề ở rạp xiếc, hết sức hoạt kê, nhưng với cô mà nói không khác gì thiên thần cứu mạng:

- Tần An, Tiểu Thiên …

Chỉ thoáng nhìn qua cảnh tượng trước mắt là Tần An hiểu ra chuyện gì, lửa giận tích tắc như dòng dung nham cuồng nộ xông thẳng lên đỉnh đầu, không kịp suy nghĩ gì cả lao thẳng người đạp Ngô Bảo Long.

- Á.

Ngô Bảo Long không ngờ Tần An không nói không rằng đã ra tay đánh người, nghiêng sang một bên né tránh, bị đá trúng mạng sườn trái, hắn nhịn đau đạp trả một cái khiến Tần An bay ngược ra ngoài, gầm gừ:

- Thằng nhãi, mày chết rồi con ạ.

Lý Thục Nguyệt biết Ngô Bảo Long hung bạo, hoảng sợ nhào cả người tới, giang tay ra chắn ở cửa phòng:

- Tần An, chạy mau.

- Tránh ra.

Ngô Bảo Long như con thú dữ gạt cô sang bên, Lý Thục Nguyệt lảo đảo, thấy sắp va vào tường thí một cánh tay rắn chắc đỡ vai cô, Tề Quân lạnh lùng xuất hiện.

- Anh Quân!

Ngô Bảo Long lùi lại thì đã muộn, tiếp đó là tiếng kêu thảm cùng tiếng xương gãy, hắn vừa gục xuống thì một cú đấm mạnh giáng vào hông, hai chân co giật, cổ hỏng khọt khẹt mấy cái rồi hôn mê, không nhúc nhích nữa.

Tề Quân vốn đứng cạnh xe hút thuốc chờ đợi, đột nhiên thấy Tần An nổi điên xông vào phòng, biết có chuyện vội vàng ném thuốc lá chạy tới, vừa vặn ngăn cản Ngô Bảo Long ra tay hành hung.

- Anh Quân, anh giết hắn rồi à?

Tần Tiểu Thiên nửa sợ nửa kích thích, quá giống trong phim rồi:

- Đừng Tần An, Tiểu Thiêu giữ Tần An lại..

Lý Thục Nguyệt một tay đẩy Tần An đang hung hổ xông tới, tay kia kéo Tề Quân:

- Quân Tử, đủ rồi, cậu không biết nặng nhẹ, hắn chết thật đấy.

- Buông tao ra Tiểu Thiên.

Tần An bị hai cánh tay to béo của Tần Tiểu Thiên ôm lấy, thở hồng hộc một lúc, nhìn Ngô Bảo Long nằm co quắp trên sàn dần bình tĩnh lại, quay sang nhìn Lý Thục Nguyệt:

- Chị dâu, chuyện này là sao?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch