Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 173: Hồng nhan bạc mệnh. (2) (1)

Chương 173: Hồng nhan bạc mệnh. (2) (1)



Không biết có phải vì bản thân quá nhạy cảm, nghe giọng điệu Tần An như nghi ngờ chất vấn, ủy khuất chua xót trào dâng trong lòng, vừa rồi suýt nữa bị làm nhục, Lý Thục Nguyệt rốt cuộc không kịp được ôm mặt bật khóc:

- Tần Viễn, sao anh bỏ lại mẹ con em như thế...

Tiếng khóc ấy làm đứa vô tâm như Tần Tiểu Thiên cũng cay cay mắt quay đầu đi, Tề Quân dựa vào tường lấy thuốc lá ra hút, Tần An không biết phải nói gì vào lúc này, khẽ khẽ vô vai cô.

Rất lâu sau Lý Thục Nguyệt mới ngừng khóc, nói đứt quãng kể lại đầu đuôi câu chuyện.

- Thứ này không xứng làm nam nhân, về sau quá nửa không làm nam nhân được nữa rồi.

Tề Quân căm ghét bối thêm một cước, thân thể Ngô Bảo Long chỉ co giật một cái, không có phản ứng gì thêm:

- Quân Tử, đã bảo đủ rồi, cẩn thân lớn chuyện.

Lý Thục Nguyệt đẩy Tề Quân một cái:

- Thằng khốn nạn này trước kia có ý đồ với chị tôi, nếu không phải chị tôi can đã đánh chết lâu rồi.

Tề Quân đột nhiên hơi đỏ mặt chỉ chỉ:

Lý Thục Nguyệt cúi đầu xuống, nhận ra lúc nãy cùng Ngô Bảo Logn giằng co, cổ áo bị hắn kéo toạc, non nửa mìn màng bầu ngực lồ lộ ra ngoài, lúng túng kéo lên, tay giữ chặt cổ áo.

- Chị dâu, chị và Tiểu Thiên về trước đi, em và anh Quân xử lý một chút.

Tần An trầm ngâm một lúc rồi nói, hôm nay may mắn đến đúng lúc, nhưng chuyện này chưa xong được, dù sao Ngô Bảo Long là con trai Ngô Hoa Đức, Ngô Hoa Đức tuy rất có khả năng bị mất chức, nhưng bây giờ vẫn còn ngồi ở ghế đó, không phải tùy tiện bắt nạt được:

- Em là trẻ con thì làm gì được, còn đang đi học nữa, em và Tiểu Thiên nên về đi mới đúng, để chị và Quân Tử nghĩ cách.

Lý Thục Nguyệt làm sao yên tâm được:

- Trước tiên mang thằng này ra khỏi đây đã, Tiểu Thiên ra ngoài canh xem có người không?

Tề Quân cúi xuống vác thân thể Ngô Bảo Long lên:

- Vâng.

Tần Tiểu Thiên cực kỳ hưng phấn, chạy ra sân, làm động tác an toàn:

Tề Quân vác Ngô Bảo Long lên, mang hắn ra, nhét vào chiếc xe van, phủi tay nói:

- Tần An nói đúng đấy, cô nên về đi, nếu không lời ra tiếng vào không hay, chuyện càng phức tạp, đưa cả Tiểu Thiên đi nữa, chuyện này tôi và Tần An lo liệu được.

Lý Thục Nguyệt ngần ngừ một lúc, thấy Tề Quân nói có lý, dặn dò Tần An mấy câu rồi kéo Tần Tiểu Thiên lên xe của mình.

Tề Quân lấy thuốc lá trong xe của Tề Quân, vừa hút vừa quan sát xung quanh, bốn phía không một bóng người, đến trạm khác đêm cũng không có có động tĩnh gì, phả ra một hơi:

- Giờ là lúc giết người hủy xác tốt đấy, cậu chạy ra chỗ trực đêm gọi người, nói nơi này xảy ra chuyện, đợi họ tới, anh trốn trong xe lái đi, lái tới góc cua sẽ nhảy xuống. Nhìn thấy cái dốc kia không, lao xuống đó chỉ còn cặn bã thôi, rất nhiều người sẽ chứng minh, tự hắn lái xe gây tai nạn mất mạng. Anh được huấn luyện trinh sát và chống trinh sát, làm chút chuyện vặt này đảm bảo không để lại dấu vết gì.

Tần An không đi ngay, y còn chưa nghĩ tới chuyện giết người, nhưng lúc này, đây là cách nhanh gọn nhất, không có ai chú ý, do dựa sẽ để mất thời cơ, nẩng đầu lên thấy Quân Tử mỉm cười nhìn mình chằm chằm:

- Quân Tử, anh không đi giết người phóng hỏa, đúng là ủy khuất, suýt nữa em tưởng thật.

- Anh từng làm lính không nói, nhưng vừa rồi cậu thấy anh nói tới giết người mà không sợ hãi, còn cân nhắc thiệt hơn.

Tề Quân dúi đầu thuốc lá vào mặt Ngô Bảo Long, hắn không có chút phản ứng nào:

- Cậu mới có tương lai.

- Em choáng váng không nói lên lời thì có, không nói đùa nữa.

Tần An đau đầu lắm bây giờ đang cao điểm nghiêm đả không giải quyết rức điểm được là phiền toái lớn, rút một điếu thuốc, chần chừ lại ném đi:

- Cứ bỏ hắn ở đây, lát nữa là tỉnh lại thôi, cú đấm kia của anh cũng không có hiệu quả ngay đâu, đợi khi hắn phát hiện mình bị phế rồi cũng chẳng đổ cho anh được.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch