Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 174: Hồng nhan bạc mệnh. (2) (2)

Chương 174: Hồng nhan bạc mệnh. (2) (2)


Tề Quân chẳng ngán Ngô Bảo Long, dù sao cũng đánh một lần rồi, bất kể dùng thủ đoạn giang hồ hay chính quy đều chẳng sợ:

Nếu không giết người xóa dấu vết thì không trông cậy được vào Tề Quân rồi, Tần An bóp trán:

- Tạm thời làm hắn bận rộn một thời gian không thể đối phó với chúng ta được, đến khi cha hắn mất chức thì không sợ nữa, lúc đó người muốn xử lý hắn chắc nhiều lắm.

- Cậu định làm sao?

Tề Quân hiếu kỳ hỏi:

- Anh đi trước đi, anh không đi, chuyện này người ta nhìn còn người khác bên cạnh là có mùi khả nghi ngay.

Tần An đẩy Tề Quân lên xe:

Tề Quân không yên tâm, lái xe tới chỗ rẽ rồi dừng lại, che mặt thò đầu nhìn.

Tần An chạy tới chỗ gác đêm, nơi này còn có một phòng y vụ đơn giản, làm việc ở mỏ bị thương hay gãy chân gãy tay là chuyện thường tình, đều đến đây sơ cứu, nếu nghiêm trọng rồi mới đưa bệnh viện, Ngô Bảo Long xử lý đám Lưu Ma Tử, đoán chừng quá nửa là ở phòng y vụ.

Quả nhiên đoán không sai, trong phòng là đám công nhân mỏ rên rỉ đau đớn, có kẻ chửi bới om xòm.

- Này, nhóc con, mày là con cái nhà ai đấy, xéo đi.

Một hán tử mặt rỗ đứng dựa vào tường, quát:

- Chú ơi, có bác sĩ ở đây không? Có người tên là Ngô Bảo Long bị thương, cần bác sĩ chữa trị.

Tần An rụt rè nói:

- Cái gì?

Mặt rỗ đổi thái độ tức thì, cố gắng tỏ ra ôn hòa nhất có thể:

- Sao cháu biết hắn là Ngô Bảo Long?

Tần An rút ra một tờ tiền:

- Hắn nói, hắn là Ngô Bảo Long con trai trưởng đồn công an, cho cháu một trăm đồng đi tìm bác sĩ, nếu không đi, sẽ cho người bắt cháu.

Trẻ con thì lấy đâu ra chừng này tiền, Mặt rỗ tin ngay, giật tờ một trăm đồng của Tần An, vung tay hô:

- Các enh em, tới lúc báo thù rồi.

Phòng y vụ tức thì hỗn loạn, đám công nhân mỏ mình mang thương tích dìu nhau tập tễnh kéo ra ngoài, không để ý thằng bé báo tin lặng lẽ chuồn mất.

… …

… …

Ngô Bảo Long cũng xúi quẩy, vừa lờ đờ mở mắt ra nhìn thấy cái mặt Lưu Ma Tử, chưa biết nếp tẻ gì đã mở miệng chửi ngay, đám công nhân lúc này còn quan tâm gì hắn là con ai, lôi ra khỏi xe đấm đá một trận, treo cả người hắn lên, hè nhau đẩy cái xe xuống mỏ, biến thành đống sắt vụn.

Tần An và Tề Quân đứng xa nhìn Ngô Bảo Long trần truồng bị trát than khắp người đen như người Châu Phi.

- Lần này thì tới mẹ hắn và bà ngoại hắn cũng không nhận ra hắn nữa rồi.

Tề Quân vỗ đùi cười không thôi:

Tần An thắc mắc:

- Sao anh lại nói tới bà ngoại mà không phải bà nội?

- Ngô Hoa Đức vốn đi ở rể, Ngô Bảo Long mang họ ngoại, về sau cha hắn thành đạt ra ngoài ở, hắn mới chuyển sang họ cha.

- Té ra Ngô Hoa Đức cũng có một đoạn đường chua cay, nếu không ai muốn đi ở rể, sinh con ra chẳng mang họ của mình.

Tề Quân gật gù cảm thán:

- Ai chẳng có những nỗi đau dấu kín trong lòng, Trần Song Thương vì sao đi làm thổ phỉ, còn chẳng phải vì vợ nuôi từ nhỏ trong nhà bị cưỡng bức à?

Tần An chợt nhớ ra một điều:

- Đúng rồi, lúc nãy nghe anh và chị dâu em nói chuyện, hình như hai người biết nhau?

- Anh và cô ấy vốn cùng thôn mà, hơn cô ấy hai tuổi, nhưng anh đánh nhau nghỉ học một năm, lại đi học muộn, rốt cuộc là học chung một lớp.

Trấn Thanh Sơn nhỏ như thế, nên chuyện này chẳng có gì lạ lắm, Tần An vỗ trán:

- Chẳng trách mà người ta hay gọi thôn của anh là thôn Mỹ Nhân.

- Có gì hay ho đâu, hồng nhan bạc mệnh, xinh đẹp quá để làm gì chứ, chị anh rồi chị dâu câu, đều là số khổ.

Hai người cảm khái tán gẫu một hồi, thể hiện đầy đủ vai trò của người bàng quan, sau đó lái xe đường hoàng rời đi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch