Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 175: Ăn trong rào ngoài. (1)

Chương 175: Ăn trong rào ngoài. (1)



Tần An không về nhà ngay mà tới nhà bác cả trước, Tần Tiểu Thiên không biết chạy đi đâu rồi, ở phòng ngoài Tần Manh đang cầm cái bảng đen dạy Tần Thấm học chữ bính âm, Tần Thấm học mãi không được, thấy mẹ không chú ý, Tần Manh mất kiên nhẫn, lén lấy cuốn sách ra xem.

- Chị xem cái gì mà lén lút thế?

Tần An liếc qua một cái, cái gì mà Mộ Dung Tuyết rồi Đoan Mộc Lỗi, riêng cái tên điệu chảy nước thôi đã hiểu là tiểu thuyết ngôn tình:

Tần Manh giật minh, vội vội vàng vàng dấu sách đi, Tần An vươn tay cướp, Tần Manh nhéo tay y:

- Thằng nhóc chết tiệt.

Tần An cũng không khách khí, dùng hai tay bẹo má Tần Manh, kéo tới biến hình.

- Làm gì thế, làm gì thế, chị em mà lại đánh nhau à?

Vương Ngân Tú chạy tới kéo hai đứa ra, hai đứa này từ nhỏ đã hay xích mích, trước kia còn có anh chúng quản, giờ không còn nữa, chỉ sợ chúng không cố kỵ gì cả:

- Tần Manh, con không nhường em con được sao, con gái lớn tướng rồi còn đánh nhau.

Rồi bế Tần Thấm lên:

- Làm Tần Thấm sợ rồi đây này, hai cái đứa, lớn rồi phải hiểu chuyện chứ ! ! Ừ, bà thương, đi chơi với bà.

Tần Manh trừng mắt một cái rồi lui ra, vừa rồi hai chị em cũng là đùa thôi, từ năm cô mười ba tuổi thân thể thay đổi là không còn vật lộn đánh nhau với em trai, Tần An bẹo má cô không hề đau.

- Chị đúng là lấy oán báo ân, lần trước em giúp chị mà chị không tốt với em được một chút à?

Tần An xoa xoa cánh tay hơi tim tím, rõ ràng là đùa mà Tần Manh ra tay mạnh như thế, y lại không nỡ trả thù:

- Cho chừa, em có biết tối kỵ là nhìn trộm đồ vật con gái không hà? Chị đánh cho mà nhớ, không sau này ra ngoài phạm sai lầm.

Tần Manh kiếm được lý do rất đường hoàng, kéo Tần An sang một góc, thì thầm:

- Này, em thích Lý Tâm Lam ở trường chị à?

- Chị nghe ai nói linh tinh thế?

Tần An nhíu mày, gần đây y cũng không đưa Lý Tâm Lam đi học nữa sao lại có tin đồn gì rồi? Chẳng lẽ là Trần Thiên Thiên không giữ lời, lại đi kiếm chuyện:

- Em giờ nổi tiếng trong trường lắm, ai cũng nói bây giờ em chính là tên lưu manh lợi hại nhất trấn Thanh Sơn, Đồ Cương theo đuổi Lý Tâm Lam, bị em đánh, Trần Thiên Thiên bắt nạt Lý Tâm Lam, em cũng đánh nốt. Hai đứa lưu manh côn đồ nổi tiếng nhất trong trường đều bị em xử lý rồi, lần trước em lại tới trường chống lưng cho chị, giờ chị ở trong trường oai lắm, không đứa nào dám trái ý chị nữa.

Tần Manh học ở lớp bình thường, chuyện học tập không mấy chú tâm, chuyện linh tinh bên ngoài thì rất am tường, nắm tay Tần An, xoa xoa chỗ mình vừa nhéo, cười hớn hở:

- Cuốn sách kia là của mấy nữ sinh lần trước bị chị tát cho, cho rằng Trần Thiên Thiên không bảo vệ được chúng nữa, bây giờ nhận chị làm đại tỷ, tìm mọi cách lấy lòng chị.

Tần An cứ tròn mắt ra mà nhìn Tần Manh, bà chị bé bằng một mẩu của mình đúng là đồ ngốc, lại còn dám làm đại tỷ của người ta nữa, nhưng y chú ý tới một chuyện khác:

- Ai nói em đánh Trần Thiên Thiên thế?

- Bọn con trai kể Trần Thiên Thiên luôn chướng mắt với Lý Tâm Lam, lần trước cô ta còn công khai tuyên bố sẽ đi tìm em báo thù cho ba đứa nữ sinh kia, cuối cùng im re, không dám nhắc tới nữa, cũng không dám làm gì Lý Tâm Lam cả, còn chẳng phải là bị em đánh sao?

Tần Manh ngả đầu lên vai Tần An:

- Em trai tốt của chị, em lợi hại quá rồi, hai đứa lưu manh lớn nhất trường đều bị em đánh, đợi em vào Nhị Trung, nơi đó sẽ thành thiên hạ của chị em mình.

Bây giờ Tần Manh làm đại tỷ tới nghiện rồi, truyện ngôn tình mới xuất bản có người đưa cô xem, mỗi ngày không phải lo thiếu đồ ăn vặt, sai người xếp hàng mua cơm hộ, người ta còn tranh nhau, sống rất thư thái, còn mong không bao giờ tốt nghiệp.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch