Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 176: Ăn trong rào ngoài. (2)

Chương 176: Ăn trong rào ngoài. (2)


Tần An không hứng thú với lý tưởng hùng bá Nhị Trung, đẩy đầu Tần Manh ra:

- Em tìm chị dâu có chút việc, chị muốn xưng bá Nhị Trung nên đi tìm Tiểu Thiên, nó chắc chắn hứng thú phối hợp với chị đấy.

- Thằng béo đó thì làm ăn gì.

Tần Manh bất mãn hừ một tiếng, cầm cuốn tiểu thuyết ngôn tình trốn vào phòng xem:

Tần An đi lên lầu, cửa phòng của Lý Thục Nguyệt không đóng, từ ngoài nhìn vào thấy bức tường trên giường vẫn dán chữ Hỉ đỏ cực lớn dán suốt từ hồi tân hôn tới giờ, đã năm năm chưa phai màu, Lý Thúc Nguyệt ngồi ngây ra nhìn bức ảnh lớn của cả già đình được đóng khung cẩn thận, cảnh tượng làm người ta xót xa.

- Chị!

Tần An gõ gõ cửa phòng:

- Vào đi.

Lý Thục Nguyện vội vàng lau nước mắt, quay lại:

- Tần Thấm khóc quấy à?

- Không ạ, bác gái bế nó đi chơi rồi, chuyện ở mỏ được em và anh Quân xử lý ổn thỏa rồi, chị không phải lo nữa.

- Chị không lo sao được, hôm nay nếu không có em, chị không còn mặt mũi nhìn ai nữa, lúc đó, chị chỉ muốn nhảy qua cửa sổ kết thúc mọi thứ luôn cho rồi, sao anh ấy bỏ chị mà đi chứ, sau này cứ như thế chị biết làm sao.

Lý Thục Nguyệt nhớ lại chuyện thương tâm, mắt cay cay, nhưng nước mắt không chảy ra nữa:

- Chuyện hôm nay chị nên kể cho hai bác.

Tần An cũng không nói những lời an ủi, nhân lúc chị dâu trong lòng yếu đuối, còn chưa cân bằng lại, nhất thời không chú ý tới tuổi tác của mình, nói một chút chính sự:

- Không được, chuyện qua rồi cho qua đi, cha mẹ chị già rồi, nói rồi chỉ thêm lo thôi, không ích gì cả.

Lý Thục Nguyệt lắc đầu phủ quyết ngay:

- Hai bác có tuổi, không còn sức lo cho mỏ than, chị là cô gái trẻ, cũng không quản nổi. Chị xem chuyện hôm nay, thế nào cũng có lần sau, chị tìm Ngô Bảo Long giúp là không đúng, hắn không tử tế gì, giờ đám Lưu Ma Tử lại thù hận chị, giờ chị xuống mỏ rất nguy hiểm.

Tần An phân tích, chị dâu y vốn ít va chạm xã hội, xưa nay chỉ ở nhà trông con xử lý chuyện vụn vặt, đó là sở trường, nhưng quản một đám nam nhân thô lỗ vốn không thích bị nữ nhân sai bảo thì khác hẳn, nhưng chị dâu y lại không muốn người khác coi thường mình, chút chuyện nhỏ không xử lý được, nên tự tìm tới Ngô Bảo Long:

- Chị không muốn quản thì để cái mỏ đó à?

- Chị chuyển giao cho người khác đi, mỏ than nhà mình có giấy tờ chính quy, sẽ bán được giá cao, cả đống người tranh giành. Có tiền rồi, chị có thể kinh doanh thứ khác, cái này phức tạp lắm.

Cho dù là mỏ than chính quy cũng phải lo lót đủ chỗ, ai chẳng thèm lợi nhuận trong đó, cái chết của anh họ là minh chứng, Tần An không muốn nhắc lại chuyện thương tâm đó.

- Vậy em nói với hai bác đi, đó là mỏ than anh cả em để lại, hai bác muốn giữ nó, chị khó nói lắm.

Lý Thục Nguyệt cũng bị sự kiện ngày hôm nay làm sợ rồi, lòng hiện giờ rất bấn loạn:

- Em nói không hay, chị đi nói thì hơn, nói lý nói lẽ, cả chuyện ngày hôm nay nữa cũng nói ra, hai bác nhất định sẽ nghe chị. Bây giờ cha mẹ chồng chị còn sợ chị ở Tần gia không vừa ý, muốn bỏ cái nhà này mà đi, làm gì có chuyện chị nói có lý mà lại không nghe.

Lý Thục Nguyệt không nhịn được cười, lườm y một cái:

- Em thật là, ăn trong rào ngoài, lại giúp chị dâu đối phó với bác mình.

- Đều là người trong nhà cả, còn phân biệt gì trong với ngoài, chị, lúc đó phải kiên trì, đừng để bác cả em vặn một câu là ấp a ấp úng không dám nói gì.

Tần An cẩn thận dặn thêm:

- Ừ, chị nghe lời em.

Lý Thục Nguyệt nhẹ nhõm hơn nhiều, cô là nữ nhân rất truyền thống, nghe lời, dựa dẫm nghe lời vào nam nhân, cũng kiên cường, chịu đựng:

Nữ nhân như thế, nếu không tìm được nam nhân tốt, cả đời sống khổ cực.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch