Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 182: Đen đủi hết mức. (2)

Chương 182: Đen đủi hết mức. (2)


- Tôi sẽ đứng ở đây.

Liêu Du làm bộ mặt lạnh lùng, nhưng nhìn bộ dạng khói chịu bất an của Tần An thì đắc ý lắm, trẻ con dù sao cũng là trẻ con, tuy thằng nhóc này hiểu chuyện sớm, thường dùng ánh mắt người trưởng thành, nhưng nói cho cùng chưa phải người trưởng thành thực sự, chịu không nổi sức quyến rũ của nữ nhân thành thục:

Tần An không biết hôm nay mình làm sao, lòng phiền loạn, khô nóng, vào mùa đông hiện tượng tiết hormone tăng lên, kích thích tố tuyến thượng thận càng gây ảnh hưởng tới thân thể tuổi thiếu niên. Tần An cố áp tâm tư xuất, chú ý vào bài thi, nhưng Liêu Du đi tới, vóc người cao ráo khiến mông Liêu Du đập ngay vào mắt y, chiếc váy công sở đen ôm lấy hai bờ mông tròn căng mê người, quần tất dưới mép váy khiến cặp đùi miên man thấp thoáng thấy màu da, đủ khiến thiếu niên khí huyết thịnh vượng nhộn nhạo, nói gì tới loại đã hiểu tư vị mê người giữa nam nữ như Tần An.

Cái môn thi chú trọng học thuộc lòng này, dưới tình huống tâm tư nhộn nhạo không thể phát huy được trình độ tốt nhất, Tần An lấy một tờ giấy, viết mấy chữ lớn lên đó.

"Cô Liêu, cô đang quyến rũ học sinh của mình đấy à?"

Liêu Du luôn chú ý tới Tần An, đọc mấy chữ này của Tần An, má thoảng ửng hồng, giờ mới nhớ ra mình đi lại bên cạnh một thằng nhóc biết yêu sớm này, không khác gì một sự khiêu khích, hành vi trước kia của Tần An khiến cô làm rất nhiều chuyện hơi thành kiến, không đối đãi với y với thái độ chính xác, đi ngược lại tiêu chuẩn đạo đức nghề nghiệp.

Nghĩ thì nghĩ vậy, Liêu Du vẫn khoanh tay trước ngực đứng đó, tựa hồ đã quyết ý không để Tần An làm bài thi tử tế.

Tâm lý báo thù của con người thường khiến họ làm ra chuyện vượt ngoài phạm vi khống chế, Liêu Du cũng như thế thôi.

Tần An thực sự hết cách rồi, cầm xem tờ giấy thi cuối cùng, đề làm văn là (Giấc mơ của tôi), áp giọng xuống:

- Cô Liêu, cô còn không đi là em làm văn đây.

Liêu Du không thèm để ý, cho dù mình đứng đây cả buổi thi cũng chẳng thành vấn đề.

Vì thân thể Liêu Du ở bên cạnh phát tán hương thơm dụ dỗ, đầu óc Tần An toàn là bức tranh không lành mạnh, cắm cúi viết bài, thi thoảng quay đầu nhìn Liêu Du, như tìm linh cảm, sau đó là viết.

Liêu Du là giáo viên ngữ văn, càng tò mò loại học sinh như Tần An sẽ viết ra bài văn thế nào, nhưng vừa liếc qua vài dòng đã tim đập mạnh, không khác gì bị sét đánh.

Nó dám viết cái thứ này? Liêu Du cuống quít rút bài thi của Tần An, vo thành cục, xé tan nát, còn chưa yên tâm, chạy vào phòng vệ sinh xả nước trôi đi.

Khi Liêu Du quay về phòng thi, cả học sinh lẫn giám thị đều nhìn chằm chằm, xấu hổ ho vài tiếng, tất nhiên đem hết tội đổ lên đầu Tần An:

- Em ấy làm văn quá kém, chuyên làm những thứ khác người, phải viết lại, tránh giống lần trước. Tần An, không phải lần nào em cũng gặp được giáo viên chấm thi cùng sở thích cho em điểm trọn vẹn đâu, không tốt cho tương lai của em, cũng không công bằng với các em khác.

Giám thị kia nhún vai xem báo, lần trước thơ của Tần An chép lên bảng nên hắn cũng biết, chuyện này cũng chẳng tính là lập dị khác người, chẳng qua Liêu Du là giáo viên ngữ văn nên mẫn cảm thôi.

Tần An nhìn Liêu Du lấy một tờ giấy thi khác từ bục giảng giao cho y, màn biểu diễn vừa rồi quả thực khiến y trố mắt há mồm, cũng may là mục đích đạt được, Liêu Du kéo ghế ngồi cuối lớp, không chơi trò tâm lý với Tần An nữa.

Cuối cùng Tần An cũng có thể chuyên tâm làm bài, trong lòng vẫn tiếc bài văn bị hủy, vì sao không được viết? Có thiếu niên nào không gặp xuân mộng? Bài văn vừa rồi y viết không hề có từ ngữ tục tữu, không có miêu tả thân thể nữ giới, càng không có chút ý vị tình dục nào trong đó, thế mà Liêu Du nhìn một cái biết ngay mình đang tả xuân mộng, Tần An không rõ là do bút lực mình quá cao xiêu, hay thiếu phụ này chăn đơn gối chiếc đã không kiềm nổi xuân tình nữa.

Tần An lắc đầu xua ý nghĩ hỗn loạn đi, tiếp tục viết hoa đảo nở bên suối trong giấc mơ, hoa đào tung bay như mặt người...







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch