Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 183: Hiệu ứng Tiêu vương. (1)

Chương 183: Hiệu ứng Tiêu vương. (1)



Sau môn ngữ văn là thi tiếng Anh, cái này với Tần An mà nói thì khác gì trò chơi.

Tần An làm xong bài lựa chọn từ điền vào chỗ trống, sau đó để bài thi còn chưa ghi tên ở một bên, tay chạm khẽ một cái, bài thi trượt xuống dưới bàn rất điệu nghệ.

Trùng hợp thế nào mà Tôn Pháo cũng rơi bài thi, cả hai cúi người nhặt bài thi.

Tôn Pháo xem lướt qua phần Tần An đã làm, cười hô hố, còn lại chỉ có đề sửa lại chỗ sai và viết văn thôi, lần này thì ngon lành rồi, trình độ tiếng Anh của Tần An tới mức xuất bản sách được, tin tưởng tuyệt đối.

- Tôn Pháo, em cười cái gì?

Thầy Đặng làm giám thị ngẩng đầu lên:

- Trong phòng thi không được ồn ào, tránh ảnh hưởng tới bạn khác.

- Dạ dạ.

Tôn Pháo cúi mặt xuống, phải dùng tay bịt miệng ngăn không phát ra tiếng cười:

Kỳ thi lần này không cho phép nộp bài về sớm, Tần An làm xong bài vẫn phải ngồi chết dí một chỗ, đến ngủ gật cũng bị giáo viên nghiêm khắc gõ gõ bàn đánh thức, kết tội y làm ảnh hưởng tới người khác, muốn cãi lắm mà thôi. Cuối cùng thì một ngày thi tẻ nhạt mệt mỏi kết thúc, Tần An đeo cắp sách lên rồi mới phát hiện Tôn Pháo vẫn đang lật xem sách vấn đáp chính trị.

- Cái thứ học thuộc lòng này nước tới chân mới nhảy ích gì, không bằng chuẩn bị vài tờ phao thi.

Tần An rút kinh nghiệm lần trước, mỗi ngày đều đặn ôn tập chính trị, lịch sử:

- Thì tao đang chuẩn bị đây.

Tôn Pháo dùng bút chì chép bài lên bàn:

- Mày về đi, chép xong môn chính trị tao còn chép cả lịch sử.

- Vậy tao và Tiểu Thiên về trước, không đợi mày nữa.

- Tiểu Thiên cũng đang chép, tao bảo nó chiêu này rồi.

Tần An tới phòng thi của Tần Tiểu Thiên, quả nhiên thằng này cũng đang hì hịu chép bài, nhưng không phải lên bàn mà là một xếp giấy nhỏ, từng từ xếp cẩn thận vào hộp bút, hi vọng chúng không bị tóm, lắc đầu đi qua phòng học của lớp 69 thì nhìn thấy Tôn Tôn đang dùng một tờ giấy vệ sinh lau chỗ ngồi của mình.

- Này đồng chí Tôn Tôn, thế này không phải là hành vi phá hoại tình cảm bạn học à? Cứ như người khác ngồi vào chỗ đồng chí là làm bẩn nó vậy, người ta mà nhìn thấy sẽ nghĩ gì đây?

Tần An bắt chước giọng điệu nghiêm túc của Tôn Tôn, nói lớn:

Tôn Tôn hơi xấu hổ, lúng túng đứng lên chữa ngượng:

- Chẳng phải mình đợi người ta đi rồi mới tới lau à?

- Đi thôi, mai người ta lại tới ngồi, thi xong hẵng lau.

Tần An nắm được lỗi nhỏ của Tôn Tôn, thừa cơ đưa yêu cầu:

- Xét thấy hành vi không đúng này của đồng chí đáng bị trừng phạt, đồng chí mời tôi đi ăn mỳ đi.

- Được, để mình gọi thêm Diệp Trúc Lan đi cùng, vừa rồi bạn ấy tới phòng cô Liêu, còn chưa về.

Tôn Xưng hơi nheo mắt lại nhìn Tần An đầy thâm ý:

Cái đồ xấu bụng, Tần An không hiểu sao lại chột dạ sờ mũi.

Diệp Trúc Lan mặc chiếc váy bó màu đen sáng nay được Tần An đợi ở cổng khen ngợi không tiếc lời, hôm nay tâm tình của cô cực tốt, khoác tay Tôn Tôn, bước chân hơi nhún nhảy tới bên Tần An:

- Hôm nay sao lại muốn mời bọn mình đi ăn mỳ thế?

- Rõ ràng là bạn ấy mời bọn mình.

Tần An thấy Tôn Tôn quá xấu rồi, không ngờ lại nói với Diệp Trúc Lan là mình mời, nằm mơ đi, nhầm lớn rồi, mình đâu giống bọn con trai khác luôn thích ra vẻ trước con gái:

Diệp Trúc Lan ngơ ngác xoa bụng:

- Rốt cuộc là ai mời, mình đói rồi, Tần An, cậu nhiều tiền tiêu vặt thì mời đi.

Dù mặt tỉnh bơ, song đôi mắt Tôn Tôn sinh động biểu thị ý tứ "mình thắng", Tần An chỉ đành gật đầu, Diệp Trúc Lan là cái đồ ngốc, chẳng giúp mình gì cả.

Nếu như thêm hai ba năm nữa, Diệp Trúc Lan và Tôn mà đi cùng nhau, đảm bảo tỉ lệ quay đầu của nam đồng bào là 100%, bất kể ông già rụng răng hay trẻ chưa cai sữa, còn Tần An đi bên cạnh sẽ phải cẩn thận đá ở đâu bay thẳng vào đầu.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch