Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 184: Hiệu ứng Tiêu vương. (2)

Chương 184: Hiệu ứng Tiêu vương. (2)
Bây giờ chưa đến nổi, chỉ thi thoảng có người cùng tuổi liếc nhìn một cái rồi thôi.

Diệp Trúc Lan hôm nay làm bài thi rất tốt, dọc đường nói tía lia suốt, Tôn Tôn thì bình thường, cái “bình thường” ở đây là đứng đầu trường, Tần An thì thấy hơi lo về môn văn, có lẽ lần sau không nên làm bài tùy ý như thế, nên viết những gì giáo viên thích đọc để lấy điểm thì hơn.

Quán mỳ Thập Tự Bình vẫn nhỏ bé ấm cúng như vậy.

Bốn bát mỳ bốc hơi nghi ngút, bốn quả trứng trần vàng vàng trắng trắng, Tần An thấy đây đúng là hưởng thụ xa xỉ, chỉ nhìn thôi đã ứa nước miếng.

- Vì sao lại gọi bốn bát?

Nhỏ tham ăn Diệp Trúc Lan mắt tỏa sáng nhìn bát mỳ, thần thái đáng yếu, chỉ là hơi chút tò mò:

Tần An bâng quơ đáp:

- Có người tuổi heo, ăn một bát không đủ.

- Cậu mới tuổi heo.

Tôn Tôn kéo bát mỳ dư tới giữa cô và Diệp Trúc Lan:

- Bát này chúng ta chia đôi.

Diệp Trúc Lan xoa cái bụng nhỏ ước lượng, ăn một bát to thì còn trống được một ít, nhưng ăn thêm nửa bát thì không nổi.

- Bạn ăn không hết thì để Tần An ăn thừa, trước mặt mình không cần làm bộ, mình lại chẳng phải không biết chuyện hai người.

Dáng vẻ của Diệp Trúc Lan rõ ràng đã bán đứng cô, vẫn cứ mạnh miệng mâu thuẫn:

- Hai bọn mình có chuyện gì chứ? Bạn đã nói vờ không biết mà.

- Hai bạn buổi trưa thường ăn cùng nhau.

- Cay quá, cay quá, mình đi rót nước.

Diệp Trúc Lan nhăn mặt lè lưỡi kêu rối rít át mời Tôn Tôn, đỏ mặt chạy đi:

Tôn Tôn lấy chiếc Walkman ra nhét vào tay Tần An:

- Mình rất thất cuốn băng, nhưng cái này không nhận được.

Tần An thấy Diệp Trúc Lan bê ba cốc nước tới liền cất ngay cái mày đi, nếu để Diệp Trúc Lan biết mình tặng Tôn Tôn món quà quý như thế, với tính trẻ con của Diệp Trúc Lan sẽ rất buồn, cho rằng Tần An thích Tôn Tôn hơn.

Té ra Tôn Tôn gọi Diệp Trúc Lan tới là vì làm thế này, không cho y cơ hội từ chối, thực sự là, y cũng biết Tôn Tôn sẽ trả lại, hôm đó chỉ cho Tôn Tôn mượn nghe thôi.

Tần An lén giơ ngón cái lên với Tôn Tôn, Tôn Tôn cũng nhướng mi lên đáp lại, cô bé Diệp Trúc Lan chẳng biết gì vừa ăn xừa xuýt xoa kêu nóng.

- … bỏ ra cả trăm triệu vì mấy giây quảng cáo, thật điên rồ.

- Đúng thế, dù quảng cáo ở khung giờ vàng cũng không đáng tí nào, quá phiêu lưu.

Bàn bên có ba bốn người có vẻ nhân viên chính phủ nói chuyện với nhau, tuy vừa rồi không chú ý chỉ nghe được nửa chừng, nhưng đủ biết bọn họ nói về Tiêu vương Ái Đạt.

Người khác có kiến thức hơn lắc đầu:

- Giá trị của Tiêu Vương không phải chỉ là mấy giây quảng cáo, do không có quảng cáo khác cùng ngày trong khung giờ, khác nào xí nghiệp có Tiêu vương là nắm được tiếng nói của cả nghành nghề trong cả một năm.

- Lão Tiêu nói đúng, ĐTH TW cũng tích cực tuyên truyền cho bọn họ, nếu không Ái Đạt làm ăn thua lỗ, năm sau ai tham gia đấu thầu Tiêu vương nữa, người ta làm ăn không ngốc đâu, chỉ là gần trăm triệu, chậc chậc, muốn chơi cũng phải có điều kiện.

Hiệu ứng Tiêu vương bắt đầu thể hiện ra rồi, ngay ở thị trấn nhỏ người ta cũng bắt đầu bàn tán về nó, Tần An tin Ái Đạt giống Khổng Phủ Yến năm ngoái, tiếp tục lập nên kỳ tích, đẩy giá trị Tiêu vương lên mức điên rồ, tời khi thời đại marketing là vua kết thúc.

Chỉ là Tần An biết, với sự phong tỏa kỹ thuật các nước phương Tây với Trung Quốc, lúc này kỹ thuật trong nước tương đối lạc hậu, Ái Đạt chẳng thể gọi là nhà sản xuất, chính xác là xưởng gia công lắp ráp thôi, những phần linh kiện quan trọng nhất phải nhập từ nước ngoài, nói cách khác Ái Đạt kiếm càng nhiều thì chỉ làm giàu cho nước ngoài, ăn phần công bèo bọt.

Vì thế Tần An không ưa gì Ái Đạt, không quan tâm tới chuyện của bọn họ nữa, chuyên tâm thưởng thức bát mỳ.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch