Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 185: Xấu bụng. (1)

Chương 185: Xấu bụng. (1)



- Ông chủ, cho một bát mỳ lớn, thêm trứng gà.

Chu Thanh Hà đi vào quán gọi lớn, bất ngờ nhìn thấy Tần An, Tôn Tôn, Diệp Trúc Lan ngồi cùng bàn thì hơi khựng lại, nhanh chóng vui vẻ đi tới:

- Chúng ta cùng ăn đi, để tôi mời mọi người, ông chủ, thêm ba quả trứng nữa.

- Cám ơn, không cần đâu.

Diệp Trúc Lan lịch sự từ chối, nhìn bát Tần An và Tôn Tôn, té ra ba người bọn họ giống nhau, đều chọn thứ ngon nhất ăn trước chứ không để giành, làm Chu Thanh Hà nghĩ họ không gọi thêm trứng.

Tần An thì nhiệt tình gọi chủ quán:

- Cho cháu trăm quả.

- Diệp Tử, đã biết người tuổi heo là ai chưa?

Tôn Tôn nhỏ giọng thì thầm, cô thừa biết Tần An sẽ kiếm chuyện, dù sao không phải cùng lớp, chẳng cần mang chức trách lớp trưởng ra ngăn cản:

Chu Thanh Hà ngây người chốc lát, hắn còn chưa bao giờ thấy Tôn Tôn cười, như đóa hoa mai trong tuyết, đẹp khôn tả, đồng thời ghen tức vô cùng, không giữ nổi bình tĩnh nữa:

- Tôi chỉ mời Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan, không mời cậu, cậu muốn ăn một trăm quả tứng gà thì tự đi mà trả tiền.

Tôn Tôn thong thả gắp mì cho vào thìa, đưa lên miệng, dáng vẻ như chẳng hề bị ngoại cảnh tác động.

Diệp Trúc Lan biết Chu Thanh Hà thích Tôn Tôn, cô không biết Tôn Tôn có thích hắn không, nhưng hắn có thái độ không tốt với Tần An là cô ghét rồi:

- Chúng tôi cũng không mời cậu.

- Đây lại không phải quán nhà cậu, tôi ngồi đâu chẳng được.

Chu Thanh Hà bị thái đồ hờ hững của Tôn Tôn làm mất hết phong độ thường ngày, với đứa con trai mà nói, bị ngó lơ là xem thường lớn nhất:

Tần An lặng lẽ đứng dậy, bê bát của mình sang bàn bên, sau đó bê bát của Diệp Trúc Lan, đợi Tôn Tôn đặt đũa xuống cũng bê bát của cô đi luôn, ba người chuyển bàn, bỏ lại Chu Thanh Hà ngồi đó một mình.

Không biết Diệp Trúc Lan nói gì làm Tôn Tôn cười khích khích, cảm giác như nhắm vào mình, Chu Thanh Hà mặt nóng ran như lửa đốt.

Chủ quán nhìn mặt Chu Thanh Hà đỏ bừng bừng thì vội vàng rót cuốc nước mang tới:

- Chàng trai, không ăn được cay à, xem mặt cháu kìa, mau uống nước đi, có cần ông lấy cho một bát không cay không?

- Đi đi, không liên quan tới ông.

Chu Thanh Hà tức tối đuổi chủ quán có ý tốt đi:

Tôn Tôn chỉ bát mỳ của Tần An:

- Vừa rồi mình cứ nghĩ bạn sẽ úp bát mỳ lên đầu cậu ta, không ngờ hôm nay cậu dễ tính như thế.

- A, thì ra bạn đang đợi xem trò hay đấy à?

Nếu là người trưởng thành, hoặc là thanh niên khiêu khích mình, Tần An có khi làm thế thật, nhưng thiếu niên mười mấy như Chu Thanh Hà, y không chấp, ở cái tuổi đó làm mười việc trước mặt cô gái thì hết chín là ngu ngốc, bản thân y trước kia cũng vậy thôi, quay sang bảo Diệp Trúc Lan:

- Đây mới là con người thật của Tôn Tôn đấy.

- Người ta gọi là gần mực thì đen mà.

Diệp Trúc Lan che miệng cười khúc khích:

- Đừng nghe cậu ấy, mỳ ở đây quá ngon, mình chỉ tiếc cho bát mỳ thôi.

Tôn Tôn tất nhiên không chịu thừa nhận, vốn cảm quan của cô với Chu Thanh Hà không tệ, đối với học sinh giỏi ngoan ngoãn nói chung cô đều như thế, nhưng bây giờ dần dần nhận ra hắn là người giả dối, là kiểu người mà cô ghét nhất:

- Đúng thế, đây là quán mỳ ngon nhất mình từng ăn.

Diệp Trúc Lan tán đồng, mắt long lanh như heo con tham ăn nhìn Tần An:

- Sau này phải thường mời mình ăn mỳ ở đây nhé, tiền tiêu vặt của mình không đủ.

Lời Diệp Trúc Lan với Tần An mà nói mệnh lệnh:

- Không vấn đề, bạn ngày ngày muốn ăn cũng được:

Bên kia trò chuyện cười đùa vui vẻ làm Chu Thanh Hà khó chịu lắm:

- Chẳng qua là các cậu chưa được ăn nhiều thôi, chứ quán mỳ này là cái gì, hè vừa rồi mẹ tôi đưa đi Thâm Quyến chơi, còn ăn KFC. Có biết KFC là gì không, là tập đoàn ăn nhanh số một thế giới, còn cả hamburger đã ăn chưa? Đã bao giờ nghe nói tới French fries chưa?

Ở góc gần cửa sổ có một người mẹ và ba đứa bé đang ăn mỳ, đứa chừng tám chín tuổi nghe thấy thế kéo áo mẹ hỏi:

- Mẹ, McDonald là gì thế? Có ngon không?

Người mẹ mặc áo bông cũ kỹ, nhìn ba đứa con ăn chung một bát mỳ, có chút xấu hổ tự ti vè nghèo khó, lắc đầu:

- Mẹ cũng không biết.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch