Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 186: Xấu bụng. (2)

Chương 186: Xấu bụng. (2)


Một bát mỳ to giá năm đồng, chia cho ba đứa con ăn là xã xỉ hiếm có rồi, cuộc sống ở trấn Thanh Sơn còn khó khăn như thế, làm sao mà biết tới McDonald.

Chu Thanh Hà dương dương đắc ý mang ánh mắt ưu việt nhìn quanh.

- Tần An, McDonald là gì thế?

Diệp Trúc Lan mút một sợi mỳ, mắt đảo tròn hỏi:

Tôn Tôn hơi ngạc nhiên, cô biết điều kiện gia đình của Diệp Trúc Lan rất khá, lại được chiều cực kỳ, thường xuyên mang thứ mới mẻ tới trường mà cô cũng không có, làm sao không biết McDonald.

Tần An à một tiếng:

- Là hiệu ăn nhanh, là quán mỳ, bánh bao, đồ nướng của người nước ngoài.

- Ồ.

Diệp Trúc Lan gật đầu:

- Vậy humberger là gì?

- Humberger là bánh bao nhân thịt.

- French fries là gì?

- Là quẩy rán.

- Vì sao ăn bánh bao nhân thịt và quẩy rán mà lại đắc ý như thế?

- Ai mà biết chắc nhà quê ấy ít thấy mà.

Tôn Tôn húp canh, nghe tới đó đặt ngay bát xuống lo liên tục, Diệp Trúc Lan vội vàng vỗ lưng cho, mãi mới thở đều lại được, cô cười chảy nước mắt, nhìn điệu bộ ngây ngô của Diệp Trúc Lan, ai mà nghi ngờ được:

- Sao hai bạn không đi tấu hài, chúng ta đi thôi.

Rốt cuộc Tôn Tôn khoác Diệp Trúc Lan đi khỏi quán, Tần An đành phải trả tiền, ba người họ đi rồi, Chu Thanh Hà bỏ đũa xuống, hắn không ăn tiếp được nữa.

- Mẹ, thì ra humberger là bánh bao nhân thịt, French fries là quẩy rán.

Đứa bé tổng kết với mẹ:

- Mai mẹ cũng làm cho con ăn nhé.

- Ừ, mai mẹ sẽ làm cho các con.

Người mẹ yêu thương xoa đầu đứa bé:

- Không phải như thế, humberger là...

Chu Thanh Hà tức không cách nào giải thích được, nhìn là biết người phụ nữ kia ở nông thôn lên, nói gì cũng vô ích, tức tối rời quan mỳ:

Tần An, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn ở đầu đường Thập Tự Bình, nhà của ba người ở ba hướng khác nhau.

Diệp Trúc Lan hẹn Tôn Tôn và Tần An chủ nhật tới nhà mình chơi, cha mẹ cô chiều thứ sáu sẽ đi Hành Thủy, để cô ở nhà một mình, Diệp Trúc Lan hiếm có cơ hội không có người lớn ở bên, còn bất mãn vì buối tối dì tới nhà mình.

Diệp Trúc Lan đeo cặp sách, tung tăng mép váy biến mất ở góc đường, Tôn Tôn kiêu ngạo đung đưa đuôi ngựa đi vào ngõ nhỏ lúc nào cũng hơi u ám.

Tần An đứng ở ngã tư đường nhìn hai cô gái đi xa dần, nhìn con đường dưới chân, ngây ra thất thần, đèn pha vàng vọt chiếu cảnh vật có chút mờ ảo nhập nhòe, cái cảm giác không chân thật khiến y sợ hãi lại lần nữa dâng lên trong lòng, vội vàng bấm mạnh vào lòng bàn tay.

Cảnh tượng trước mắt lại rõ ràng, như trước, Tần An thở phào, hai cô gái chia làm hai đường, bóng hình mờ dần khiến y sợ mình đang nằm mơ thôi, đó là nỗi sợ kinh khủng nhất trong lòng y, hạnh phúc hiện giờ đã đủ cả đời không phải tiếc nuối, nhưng những vấn đề nhiều năm sau càng ngày càng hiện thực đã bắt đầu nhắc nhở y.

Tần An thấy mình rất ích kỷ, ném hết nhiều vấn đề phải suy nghĩ ra sau đầu, y chỉ muốn nhớ kỹ hạnh phúc hiện tại, cái tuổi tình cảm non nớt, mơ hồ kích động, giống sương sớm rung rinh đậu trên cành cây, y đang đắm mình trong đó.

Không giống đám trẻ con cùng tuổi đều mong đợi sớm lớn lên, sớm thành người lớn, Tần An chỉ muốn thời gian mãi mãi dừng ở thời khắc này, sau này bước vào thế giới người lớn, có hạnh phúc khác hiện tại, cũng có vết thương làm người ta khó tiếp nhận.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch